Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1437
Vụ án mất đầu (3)

❊ ❊ ❊

Liễu Truyền Tông nói: "Vậy được rồi, lão Lạc ở lại Thiểm Châu, lão Ngụy ngươi đi Linh Bảo, ta đi Văn Hương xa nhất. Nhắc lại một lần nữa, gặp chuyện không được làm bữa, nếu có nguy hiểm lập tức chuồn ngay!"

Ba người phân công xong xuôi, hôm sau bắt đầu làm việc ngay.

Trước đây, Liễu Truyền Tông là tiểu tuần cảnh, từ khi được đặc cách nhận vào Đô Sát viện, cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác khi xưa ở trên chiến trường. Lúc bận rộn nhất, một năm có tới mười tháng đi tuần tra ở địa phương, ngay cả vợ con ở nhà cũng không ngó ngàng tới, nhưng hắn lại cảm thấy cuộc sống thật kích thích và phong phú.

Vì từng nhiều lần phá các vụ án tham nhũng, hiện tại Liễu Truyền Tông đã là quan tòng thất phẩm.

Vừa tới địa giới Văn Hương, Liễu Truyền Tông lập tức biết mình đã đến đúng nơi. Nơi này cũng có người ra giá cao đi mua lương thực ở nông thôn. Hắn tìm hiểu ở Văn Hương nửa tháng rồi tới Đồng Quan là cửa ngõ đi về phía tây, vượt biên sang địa phận Thiểm Tây, phát hiện có thương nhân Hà Nam cũng vượt biên chạy sang Thiểm Tây thu mua lương thực.

Thiểm Tây bị giặc cỏ gây họa hơn mười năm, đồng thời còn bị hạn hán mười năm, nhân khẩu ít ỏi, đất đai cũng bị bỏ hoang phần lớn.

Triều đình mới chỉ giành lại nơi này được vài năm, tình hình kinh tế và đời sống đang từng bước khôi phục. Thế nhưng, triều đình chỉ thu một nửa thuế ruộng của toàn tỉnh Thiểm Tây, có châu huyện cá biệt còn miễn hoàn toàn thuế ruộng. Bởi vậy nông dân ở đây chỉ cần chịu cố gắng trồng trọt thì thực ra có thể bán được nhiều lương thực hơn, bởi vì lượng lương thực phải nộp thuế ít hơn… Nhất là khu vực Quan Trung màu mỡ.

"Này bác, hai năm nay có nhiều thương lái đi thu mua lương thực ở nông thôn không?” Liễu Truyền Tông hỏi một người nông dân chất phác.

Người nông dân “nhìn thấu” hắn, nhếch miệng cười nói: "Ngươi là người phương nam tới thu mua lương thực hả? Không mua được đâu, năm nay hạn hán, chẳng có mấy nhà chịu bán lương thực đâu."

Liễu Truyền Tông lại hỏi: "Vậy năm trước thì sao? Các ngươi bán lương thực cho trạm lương thực của ngân hàng Đại Đồng hay bán cho thương nhân bản địa?”

Nông dân đó nói: "Chắc chắn là bán cho thương nhân rồi, dân làm ăn lúc mua lương thực ra giá cao hơn.”

Hay lắm, thương lái Thiểm Tây thật lợi hại, dựa vào thủ đoạn giá cả cướp được việc làm ăn của ngân hàng Đại Đồng. Gia lương thực do chính quyền ấn định không cao cũng không thấp, vừa vừa. Thương nhân mua lương thực với giá cao nhất định là để kiếm được một khoản lợi nhuận lớn hơn.

Liễu Truyền Tông lại hỏi: "Thương nhân Thiểm Tây mua nhiều lương thực như vậy thì bán đi đâu?”

Nông dân đó nói: "Nghe bảo vận chuyển sang Sơn Tây."

Liễu Truyền Tông cười nói: "Bác chớ lừa ta, Sơn Tây đâu có thiếu lương thực?” Hắn nhét cho người nông dân vài văn tiền: “Thôi, ta là đông gia phái tới dò đường, ngươi chỉ cho ta một con đường phát tài, ta cũng tiện trở về lĩnh thưởng."

Nông dân đó nói nhỏ: “Hướng bắc (Mông Cổ), hướng tây (Thanh Hải) đều có đường phát tài, ta cũng chỉ nghe người ta nói vậy thôi, mấy năm nay thảo nguyên bị tuyết tai, khá nhiều súc vật bị chết rét, bọn họ rất thiếu lương thực. Năm ngoái có một chiếc xe bị lật, lúa mì đổ hết ra ngoài, nghe nói là vận chuyển đi Tây Hải. Thường hay có thương nhân mua dê, bò, la, ngựa mang từ Tây Hải về, mọi người đều đổi bằng lương thực. Còn có một loại bò rất to, lông rất dài, lại rất khỏe mạnh, không biết có biết cày ruộng không.”

Nụ cười trên mặt Liễu Truyền Tông biến mất, nghĩ thầm tuần kiểm ti Thiểm Tây đúng là mục nát, ít nhất là các cảnh sát vũ trang ở biên giới chắc chắn đều nhắm một mắt mở một mắt nhận của đút.

Bất kể là thảo nguyên Thanh Hải hay thảo nguyên Mông Cổ, quan phủ cho phép xuất khẩu ngựa, trà, muối.

Nhưng hạn chế xuất khẩu đồ sắt, chỉ được bán những vật phẩm phục vụ đời sống như nồi sắt. Buôn lậu đao kiếm áo giáp mà bị bắt được là mất đầu ngay. Ngoài ra, lương thực cũng bị cấm xuất khẩu, cho dù có xuất khẩu lương thực cũng phải do triều đình lợi dụng lương thực để kiểm soát một bộ lạc nào đó.

Hai tỉnh Hà Nam và Thiểm Tây này vậy mà lại buôn lậu lương thực với số lượng lớn qua biên giới, không biết sẽ có bao nhiêu người sẽ rơi đầu vì chuyện này.

. . .

Tiểu Hồng và Chiêm Văn Phượng đều chưa đến, hai nữ quan viên thật sự quá dễ thấy.

Phụ trách dẫn đội đến tra án là một viên quan tuần tra ngũ phẩm, tên Ngô Văn Độ.

"Tiểu Liễu đâu?" Ngô Văn Độ hỏi?

Nguỵ Kiền đáp: "Còn chưa trở lại, hắn thông qua bưu dịch nói phải đi Thiểm Tây, hơn nữa bên Thiểm Tây đã xác định có thương nhân vi phạm lệnh cấm bán lương thực. . . Tuần kiểm ti bốn vùng Lâm Thao, Thao Châu, Ninh Hạ, Du Lâm tất phải tiến hành điều tra. Tuần kiểm ti Võ Cảnh, nghiêm khắc mà nói là thuộc về quân đội, Đô Sát Viện chúng ta không thể nhúng tay."

"Việc này phải báo lên Binh bộ và Đô Đốc phủ."

Có quan hệ với quân đội, khiến Ngô Văn Độ đau đầu vô cùng, buồn bực nói: "Ta đi viết thư, các ngươi không phải sợ. Trước báo cáo Hoàng Hiến Thai (Tiểu Hồng), Hoàng Hiến Thai sẽ liên hệ với Nam Kinh."

Những người này đang gia tăng điều tra ở Thiểm Châu, tri huyện Linh Bảo bên cạnh, Lí Đại Dụng, lại đang phát hoả với khoa trưởng:

"Đã nói bao nhiêu lần, bình ổn giá lương, bình ổn giá lương. Bản huyện hôm qua cải trang vi hành, đến một tiệm hỏi giá lương thực, con mẹ nó một cân lúa mạch 25 văn. Tuy năm nay có thiên tai, lương thực tăng giá có thể hiểu, nhưng con mẹ nó hôm nay vừa mới nhập thu! Lúc này giá lúa mạch đã 25 văn, chờ sang năm đến thời kì giáp hạt, không biết lên đến bao nhiêu?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »