Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1321
Thành lớn Dương Châu có hàng triệu dân cư (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Năm nay cứ cho phép hai vạn dân cư cả trong lẫn ngoài thành di cư đến Hà Bắc đi. Những người không có nghề nghiệp cố định hoặc nhà ở quá chật chội đều được ưu tiên di dân và bố trí chỗ ở.”

“Tuân chỉ!”

Phí Nguyên Giám và Hàn Thừa Tuyên đồng loạt hành lễ.

Triệu Hãn rất muốn đi dạo trong thành Dương Châu, nhưng sau khi hỏi cặn kẽ tình hình, hắn quyết định từ bỏ. Trong thành Dương Châu quá hỗn loạn, bọn thị vệ sẽ không thể chu toàn được công tác bảo vệ.

Thật ra, tuy những kẻ xấu trong thành Dương Châu lại xuất hiện nhưng cũng không còn điên cuồng như lúc trước.

Những kẻ này chuyên chọn những bé gái Nhật Bản và Triều Tiên có dáng vẻ thanh tú để bồi dưỡng. Sau ba năm là có thể gả chồng, tuy chất lượng không bằng trước kia nhưng vẫn có thể tỏa mãn khẩu bị của đám phú thương.

Trước kia, “ngựa gầy” tốt nhất Dương Châu đều bị phú thương mua để dâng lên quan lớn.

Hiện tại không còn ai dám làm như vậy nữa, bởi vì một khi bị phát hiện hối lộ sẽ bị xét xử cùng nhau. Thế nên giá cả cũng hạ xuống rất nhiều, mất đi thuộc tính dùng để hối lộ, “ngựa gầy” tại thành Dương Châu toàn biến thành công cụ khoe khoang của phú thương.

Ngược lại giá cả của các cô gái Ba Tư lại tăng lên vùn vụt.

Tại sao lại nói loại người giàu có như Cổ Kiếm Sơn cũng không mua nổi con gái Ba Tư? Bởi vì giá của bọn họ lên đến hơn một ngàn lượng bạc, thậm chí giá của con gái Ba Tư cực phẩn còn bị đội lên đến hơn mười ngàn. Thật ra Cổ Kiếm Sơn có thể đủ tiền mua một người, nhưng làm vậy thì những ngày tiếp theo lấy gì mà sống? Giống như một người chỉ có một trăm ngàn tiền tiết kiệm trong ngân hàng nhưng lại lấy ra năm mươi ngàn để mua thú cưng vậy.

Nghe vậy, Triệu Hãn rất ngạc nhiên, rốt cuộc Trần Viên Viên đã đi đâu?

Dù sao cũng là một nhân vật nổi danh trong sử sách, hiện nay lại mai danh ẩn tích, giống như chưa từng tồn tại, Triệu Hoàng Đế lại không thể phái người đi dò hỏi.

Khả năng lớn nhất là nàng ấy đã bị cưỡng chế bán cho người di dân về phương Bắc hoặc thay tên đổi họ gả cho một người thành thật.

Ban đầu, Trần Viên Viên là một người hát hí khúc, chuyên hát giọng Dực Dương, nếu vẫn còn ở phía Nam, bây giờ giọng Dực Dương đang trở nên phổ biến, chắc chắn vẫn sẽ nổi tiếng như trước.

Trong Tần Hoài Bát Diễm, hiện có ba vị làm nữ quan trong cung, lần lượt là Lý Hương Quân, Đổng Tiểu Uyển và Biện Ngọc Kinh.

Triệu Hãn không hề cố ý đưa họ vào cung, mà là do bọn họ có tài hoa. Lúc trong cung chiêu mộ nữ quan, người ở Nam Kinh ghi danh rất nhiều, người ở sông Tần Hoài báo danh càng nhiều hơn. Những cô gái có tài học đều dễ trúng tuyển, dù sao đã xóa bỏ tiện tịch, mà bọn họ tuổi tác còn nhỏ, thân thể cũng còn trong sạch, hoàn toàn chưa làm việc cho mấy nơi phong nguyệt.

Đặc biệt là Đổng Tiểu Uyển, bị Bàn Thất Muội sai phái.

Bởi vì Đồng Tiểu Uyển am hiểu làm điểm tâm ngọt, tương truyền “kẹo Đổng” là do nàng phát minh, đúng lúc Bàn Thất Muội lại rất thích ăn ngọt.

Ban đêm, đội thuyền đậu bên bờ sông, Phí Nguyên Giám và Hàn Thừa Tuyên đã rời đi.

Triệu Hãn đang gặp gỡ đầu lĩnh của Hắc Y Vệ ở Dương Châu, Nam Kinh và Dương Châu chính là hai căn cứ của Hắc Y Vệ.

Đầu bếp nữ nổi danh nhất thành Dương Châu cũng bị gọi lên thuyền.

“Món ăn nổi tiếng nhất ở Dương Châu là gì?” Đổng Tiểu Uyển ngồi bên cạnh Bàn Thất Muội lên tiếng hỏi.

Đầu bếp nữ định trả lời Dương Châu có rất nhiều món ăn nổi tiếng, nhưng sau khi suy nghĩ vài giây, nàng lại nói: “Hồng nga Dương Châu.”

Hồng nga Dương Châu chính là ngỗng son trong [Hồng Lâu Mộng].

Bàn Thất Muội mỉm cười rồi nói: “Tiểu Uyển, ngươi ghi lại đi.”

Đổng Tiểu Uyển lấy giấy bút ra, lắng nghe nữ đầu bếp nói: “Giết ngỗng, vặt sạch lông, bỏ nội tạng. Sau đó chặt ngỗng làm đôi bỏ vào nước nấu lên, nấu cả máu loãng… bỏ thêm rượu Gia Hoàng, hành lá, lá quế, trái táo…”

“Khoan đã!”

Bàn Thất Muội ngắt lời đầu bếp, nàng lên tiếng hỏi: “Quả táo là loại táo nào?”

Đầu bếp nữ đáp: “Chính là táo đỏ, thu tử, bình bà. Nếu không có cũng không sao, có thể dùng loại trái cây khác để thay thế.”

Bàn Thất Muội hưng phấn hỏi: “Quả táo ăn ngon không?”

“Ăn rất ngon, nhưng mà cũng rất đắt.” Đầu bếp nữ đáp.

Bàn Thất Muội hỏi tiếp: “Trong thành Dương Châu có bán không?”

Đầu bếp nữ đáp: “Hiện tại vẫn chưa đến mùa, phải hai ba tháng nữa mới có. Khi không có táo thì dùng loại trái cây khác thay thế cũng có thể nấu được hồng nga Dương Châu, chỉ cần loại trái cây đó có vị ngọt là được. Nhưng mà dùng táo vẫn là tốt nhất, như vậy hồng nga nấu ra càng mang hương vị chính tông hơn.”

Trong một khoang thuyền khác, hai vị phi tử là Liễu Như Thị, Điền Tú Anh cũng gọi các nữ thi nhân và họa sĩ tại Dương Châu tới.

Suốt dọc đường đều như vậy, nhóm hậu phi không tiện rời thuyền, nên sẽ phái người triệu kiến các nữ danh nhân ở địa phương. Những người được triệu kiến đều rất vui vẻ, ngay cả trượng phu của các nàng cũng cảm thấy nở mày nở mặt. Thậm chí bọn họ còn đặt mua cho thê tử quần áo và trang sức, bọn họ cho rằng không thể qua loa khi đi gặp quý nhân.

Hoàng Đế và hậu phi đi tuần thì đều không ‘đánh bất ngờ’ mà phải chuẩn bị trước hai ba tháng, sai người sắp xếp tốt đường đi.

Sau khi Hắc Y Vệ rời thuyền, Triệu Hãn tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, Lý Hương Quân thì bắt đầu thu dọn giấy và bút mực.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »