Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1198
Ngươi chịu chết đi, ta chạy thoát thân (2)

❊ ❊ ❊

Lô Tượng Thăng cười lạnh: “Cắt tóc rồi sao?”

Lý Lai Tường là người đầu tiên tỏ vẻ căm phẫn: “Tướng quân không biết, Thát Tử thật sự đáng giận, mấy năm nay bọn chúng liên tục ban bố sưu cao thuế nạng, cũng chưa từng miễn lao dịch. Chúng ta là người Hán ở Liêu Đông, mỗi ngày đều trông ngóng sự xuất hiện của thiên binh, giải thoát cho bọn ta khỏi sự tàn bạo của Thát Tử. Ta đại diện dòng họ Lý tại doanh trại Uy Ninh tình nguyện quyên tặng một nửa tài sản, điền sản cũng giao lại cho triều đình để phân chia cho nông dân!”

“Dòng họ Mã của ta cũng bằng lòng quyên tặng một bửa tài sản!” Mã Tổ Đức vội vã lên tiếng.

Ba người lần lượt thể hiện lòng trung thành, Lô Tượng Thăng rất khinh thường nhưng không phát tác, hắn nói: “Doanh trại Uy Ninh có bao nhiêu quân Thát Tử thủ thành?”

Kiều Hạc Niên cướp lời: “Thật ra ban đầu chỉ có mấy trăm người mà thôi, nhưng ta nghe nói tướng quân công thành đoạt trại ở trong núi nên tất cả kỳ đinh ở gần đó đều bị bắt vào thành. Hiện tại, quân thủ thành có khoảng năm sáu ngàn người, những Thát Tử mười ba mười bốn tuổi đều phải thủ thành.”

Doanh trại Uy Ninh thuộc quyền sỡ hữu của Đại Thiện.

Còn Kiều, Mã, Lý chính là ba đại gia tộc Hán gian. Bọn họ nếu không dẫn quân gia nhập vào Nỗ Nhĩ Cáp Xích thì cũng giúp Nỗ Nhĩ Cáp Xích thu thập tang vật, được cho phép cưỡi ngựa khoanh vòng đất trong doanh trại Uy Ninh. Không chỉ chiếm lấy những vùng đất bên trong, bọn họ còn biến những người Hán trên phần đất đó thành tá điền của bọn họ (giống nông nô hơn).

Lúc trước, bọn Hán gian đầu nhập vào Thát Tử rất nhanh lẹ, bây giờ lại giành trước cơ hội, muốn quy thuận triều đình Đại Đồng.

Lúc Lô Tượng Thăng dẫn quân vây thành, bọn họ cũng rất nhiệt tình, cả ba gia tộc Hán gian này bắt đầu huy động toàn bộ lực lượng.

Nam nhân lập tổ huấn luyên để tham gia đánh trận, nữ nhân hỗ trợ vậm chuyển vật tư, ngay cả các hộ tá điền cũng được sắp xếp giả thành dân chúng. Nếu ai không biết sẽ nghĩ rằng bọn họ có thâm cừu đại hận với Thát Tử.

Diệu Châu.

Đại Thiện và Đa Nhĩ Cổn đang cãi nhau: “Mau rút quân, đại quân cứ ở đây giằng co mãi cũng không có tác dụng gì, phải nhanh chóng quay về ứng cứu Liêu Dương và thịnh kinh!”

Đa Nhĩ Cổn nói: “Bên phía doanh trại Uy Ninh chỉ có quân yểm trợ của bọn mọi rợ phương Nam, chắc chắn sẽ không mất quá nhiều thời gian. Nơi này có khoảng vài vạn quân Nam Man, nếu chúng ta rút quân, Diệu Châu sẽ thất thủ. Đến lúc đó, Liêu Đông và Liêu Tây sẽ bị bọng chúng chia cắt, đại quân của Hào Cách muốn quay về cũng không dễ.”

“Vậy ta sẽ dẫn theo Ngưu Lục quay lại tiêu diệt quân yểm trợ của quân Nam Man!” Đại THiện vô cùng nôn nóng.

Doanh trại Uy Ninh và khu vực xung quanh đều là địa bàn của Đại Thiện cho nên bây giờ hắn đứng ngồi không yên.

Mỗi kỳ chủ Bát Kỳ đều có lãnh địa riêng của mình.

Ví dụ như Diệu Châu, Hải Châu, thành Tích Mộc là địa bàn của Tương Bạch Kỳ; thành Tụ Nham, thành Phượng Hoàng, trấn Thang Trạm là lãnh địa của Lam Kỳ.

Để ngăn chặn thế lực của các Kỳ quân phiệt hóa nên quân thủ thành thường bị xáo trộn, trong một tòa thành sẽ có binh lính của hay Kỳ trở lên.

Vài năm trở lại đây, sự bành trướng của quân đội Đại Đồng ở Liêu Đông khiến hai Bạch Kỳ và hai Lam Kỳ chịu tổn thất nặng nề nhất, tất cả địa bàn của bốn kỳ này đều bị quân Đại Đồng chiếm đóng. Vì thế, Đa Nhĩ Cổn không thể nhảy vào chia sẻ lợi ích từ địa bàn của tứ kỳ. Cũng từ đó mà quý tộc của hai Hồng Kỳ và hai Hoàng Kỳ nảy sinh mâu thuẫn mới, hiện tại, tất cả đều đang nén giận.

Đến bây giờ, khu vực này chưa xảy ra nội loạn đã, chứng tỏ năng lực của Đã Nhĩ Cổn khá mạnh.

Nếu đổi thành Hào Cách chủ trì đại cục thì Đại Đồng không cần xuất quân, Bát Kỳ của Mãn Thanh cũng đã nội loạn.

Đa Nhĩ Cổn nói: “Chờ đến lúc trận chiến ở Diệu Châu phân thắng lại, chúng ta lại rút quân…”

“Ta muốn rút quân quay về chi viện doanh trại Uy Ninh!” Đại Thiện rống giận.

Đại Thiện nói xong thì quay người rời đi, hoàn toàn không nể mặt Đa Nhĩ Cổn.

Đại Thiện cưỡng em mang theo tám ngàn quân.

Hắn hoàn toàn không quan tâm đến đại cục, Đại Thiện chỉ nghĩ rằng Diệu Châu đã không thể cứu vãn được nữa.

Doanh trại đã được tu sửa kiên cố, lương thực cũng được vận chuyển tới liên tục, nhưng mấy vạn quân Đại Đồng đóng ở nơi này chỉ bao vây giằng co với quân Bát Kỳ mà không tấn công. Nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài, quân lương của Bát Kỳ sẽ bị tiêu hao hết.

Mãn Thanh điều động rất nhiều binh lực đến giằng co ở Thiên Tân và Diệu Châu khiến Lô Tượng Thăng có thể liên tiếp chiến thắng ở phía Nam Đại Liêu.

Nếu không lui quân về cứu viện, Đại Thiện nghĩ rằng Lô Tượng Thăng có thế đánh thẳng đến Thẩm Dương.

“Thát Tử chia binh quay về!”

Kinh khí cầu bay trên trời có thể quan sát rõ ràng tình hình cách xa mấy dặm.

Lý Chính cười nói: “Thời cơ quyết chiến đã đến.”

Tiêu Tông Hiển đáp lại: “Không cần bao vây Diệu Châu nữa, di chuyển đến bên ngoài doanh trại của Thát Tử để vây công thôi.”

Hồ Định Quý nói: “Cũng không cần vội vàng đánh chiếm doanh trại của quân định như vậy, chúng ta cứ bao vây một khoảng thời gian chờ Thát Thử lộ ra sơ hở.”

“Thát Tử đã chia binh rời đi, hay là chúng ta cũng phái kỵ binh đuổi theo?” Vương Đình Thần hỏi.

Lý Chính lắc đầu: “Không cần. Hiện tại, chuyện quan trọng là nuốt gọn số quân Thả Thử chủ lực ở đây, đừng tham lam quá.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »