Cổ Kiêm Sơn giải thích nói: “Tuy Tuần phủ Lý Mậu Phương cũng có tài, nhưng người này rất tham lam. Sau khi hắn nhậm chức đã lập tức chiêu mộ hai nghìn tiêu binh, nhưng bởi vì thiếu lương tiền nên đã cùng với Tri phủ Nam Khang áp sưu cao thuế nặng. Rồi lại lấy lý do tiêu diệt thổ phỉ nên giữ lại lương hưởng của các vệ sở, Cửu Giang vệ bị hắn ép đến binh biến, cuối cùng vẫn là Vương Tư Nhâm hỗ trợ bình loạn.”
“Vương Tư Nhâm thì sao?” Triệu Hãn lại hỏi.
Cổ Kiếm Sơn nói: “Con ngươi Vương Tư Nhâm rất hiểu lòng người, binh lính dưới trướng của hắn không phạm một chút sai lầm nào. Nếu hắn không đi cùng với Lý Mậu Phương thì lúc trước ta đã chủ động tìm đến chỗ hắn nương tựa rồi.”
Vương Tư Nhâm không chỉ biết làm việc mà còn biết làm quan.
Đừng nhìn hắn chỉ là một binh bị Thiêm sự nho nhỏ, bây giờ Thượng thư sáu bộ thì có ba người có quan hệ với hắn. Hơn nữa ba Thượng thư này còn thuộc các phe phái khác nhau.
Vương Tư Nhâm thông hiểu văn thao võ lược, hơn nữa có vẻ tương đối thanh liêm, quả thực có thể được gọi là hoàn mỹ.
Nếu như cứng rắn tìm một khuyết điểm nào đó thì sợ rằng sẽ chỉ còn có háo sắc, nạp thiếp chính thức đã có mấy người rồi, còn có rất nhiều nha hoàn thông phòng không danh không phận.
Triệu Hãn tiếp tục hỏi: “Binh lực của hai người này thế nào?”
Cổ Kiếm Sơn nói: “Vương Tư Nhâm chiêu mộ binh được hơn ba nghìn, trong đó có một nghìn thủy binh. Tiêu binh của Lý Mậu Phương có hơn hai nghìn, còn chiêu mộ thêm rất nhiều dân phu. Hai người này đã quen sử dụng bạc, thủ lĩnh thủy phỉ hồ Bà Dương bọn họ cũng đã chiêu hàng được mấy người, nếu không ta cũng không đến mức bị thua nhanh như vậy.”
“Huynh đệ khởi nghĩa ở huyện Đô Xương thì sao?” Triệu Hãn lại hỏi.
“Nhiều lắm hai ba tháng nữa, quan binh có thể bình định huyện Đô Xương.” Cổ Kiếm Sơn đoán nói
Triệu Hãn bắt đầu lẳng lặng suy nghĩ, nếu dựa theo kế hoạch bình thường thì sau khi Lý Mậu Phương, Vương Tư Nhâm bình định dân loạn Đô Xương thì hẳn là sẽ đi chinh phạt Nam Phong trước, Bình Hương và Thụy Kim trước vì dù sao quân khởi nghĩa cũng đã đánh chiếm huyện thành rồi.
Nhưng ai có thể chắc chắn, hai vị lão huynh nào sẽ không bất ngờ lên cơn động kinh chứ?
Nếu như cảm thấy uy hiếp của Triệu Hãn lớn hơn, dẫn thủy quan xông thẳng đến đây, không lẽ chúng ta lại đi tập kích phủ thành?
Cổ Kiếm Sơn đề nghị nói: “Triệu tiên sinh, Giang Tây có nhiều sông hồ, nếu muốn thành lập cơ nghiệp ở đây thì dù thế nào cũng nhất định phải có thủy quân mạnh.”
“Ngươi biết luyện thủy quân sao?”
“Biết!” Cổ Kiếm Sơn vội vàng nói.
Triệu Hãn hỏi: “Luyện thủy quân có cần hỏa khí và cung nỏ không?”
Cổ Kiếm Sơn nói: “Đương nhiên, nếu có hỏa khí và cung nỏ thì là tốt nhất, không có thì vẫn có thể đánh trận. Nếu gặp thủy chiến thì lập tức xông lên mạn thuyền. Đầu tiên ném lao, rồi lại đâm thương, lấy trường thương yểm hộ cho người đằng sau lên thuyền. Nếu có máy bắn đá thì có thể ném bình đất ở khoảng cách gần, bình đất có thể đựng vôi, đá giúp ích rất nhiều cho người leo lên thuyền.”
Triệu Hãn hỏi: “Thủy quân của Vương Tư Nhâm có nhiều hỏa khí và cung nỏ sao?”
Cổ Kiếm Sơn nói: “Không có hỏa khí, chỉ có một chút cung nỏ.”
Nơi chế tạo binh khí của Đại Minh chủ yếu là cục quân khí của Công bộ, còn có cục quản lý binh khí của nội phủ.
Hai bộ này được thành lập sớm nhất từ thời Gia Tĩnh, binh khí chế tạo xong được đưa đến vệ sở ở các địa phương.
Triệu Hãn cẩn thận hỏi lại Lý Bang Hoa, nơi ở Giang Tây có thể sản xuất binh khí chỉ có sở binh khí thuộc quyền quản lý của Nam Xương —— đại khái hàng năm có thể sản xuất hai ba đôi mũ và áo giáp, hơn mười bộ cung nỏ và mấy trăm cây trường thương.
Chỉ cần ra giá cao, bọn họ thậm chí có thể tình nguyện bán cho phản tặc!
Triệu Hãn lại hỏi: “Một chiến thuyền có thể trang bị bao nhiêu quân sĩ?”
Cổ Kiếm Sơn đáp: “Thủy quân ở trong sông, chứa được bốn trăm chiến thuyền đã là cực hạn, quá bốn trăm thuyền thì sẽ không dễ hành động. Bốn trăm chiến thuyền, ngoại trừ thuyền công, có 50 đến 70 binh linh là được. Chiến thuyền càng nhỏ còn phải tùy theo kích thước, hoặc là trang bị hai ba mươi binh lính hoặc là trang bị năm ba mươi binh lính.
Triệu Hãn nói: “Sau khi ta đánh bại Giải Học Long, thuận tay lấy được một đám thuyền, sau này toàn bộ giao cho ngươi quản lý.”
“Nhất định không phụ sứ mệnh.”
Cổ Kiếm Sơn vô cùng kích động, hẳn chỉ là đến để hiến kế mà thật sự không ngờ được có thể làm Thống lĩnh thủy sư. Dù sao, hắn và Triệu Hãn mới gặp mặt lần thứ hai, không được tín nhiệm mới là loại phản ứng bình thường.
Mà bây giờ, Triệu Hãn lại để cho hắn làm Thống lĩnh thủy sư, phần tín nhiệm này khiến cho Cổ Kiếm Sơn cảm động đến rơi nước mắt.
Thật ra cũng không có mơ hồ như vậy, uy vọng của Triệu Hãn cực cao, cho dù Cổ Kiếm Sơn muốn làm xằng bậy thì tướng sĩ thủy quân cũng sẽ không hoàn toàn nghe lời.
Triệu Hãn dặn dò nói: “Ta cấp cho ngươi một ít thợ mộc, thợ rèn, ngươi chỉ huy bọn họ tiếp tục cải tạo chiến thuyền, dù sao thì trước kia những con thuyền này cũng chỉ là thương thuyền. Máy bắn đá cũng có thể thử làm một chút, thật sự không được thì phải đi Nam Xương tìm công tượng. Huấn luyện thủy quân nhiều nhưng cũng phải giúp đỡ vận chuyển hàng hóa, trong tay ta cũng chỉ có một chút thuyền như vậy.
“Tuân mệnh!”
Cổ Kiếm Sơn được bổ nhiệm làm Thống lĩnh thủy sư, thật ra càng giống với đội vận chuyển đường thủy hơn, bây giờ hành động chủ yếu của giai đoạn này vẫn là vận chuyển vật tư, khoảng cách đến chiến đấu thật sự vẫn còn rất sớm.
Tả Đâu xuất thân ngư dân, trước đây phụ trách vận chuyển, sau này trở thành Phó Thống lĩnh thủy sư.
Lý Hoài trở thành phụ tá đắc lực của Trần Mậu Sinh, đảm nhiệm đội trưởng đội tuyên giáo cho thủy quân, mỗi một chiến thuyền được phái đến một quan tuyên giáo.
Cổ Kiếm Sơn vừa rời đi thì Tiêu Hoán lập tức đi vào.
Tiểu tử Tiêu Hoán này âm độc tàn nhẫn, thật ra thích hợp để làm thủ lĩnh tình báo hơn, nhưng chức vị này rất quan trọng, Triệu Hãn giao cho Từ Dĩnh làm thì yên tâm hơn.
Trước mắt, Tiêu Hoán nắm giữ hai bộ hệ thống, một là thám tử của phủ thành, hai là giám sát trong nội bộ địa bàn.
Nói ra thì có vẻ rất lợi hại nhưng thật ra thủ hạ của hắn chỉ có hơn mười người.
Sau khi vào phòng, Tiêu Hoán thấp giọng nói: “Phủ thành truyền đến tin tức, quân khỏi nghĩa Bình Hương bại rồi.”
“Chuyện từ khi nào?” Triệu Hãn kinh ngạc nói.
Tiêu Hoán nói: “Đã gần hai tháng, Tri phủ Viên Châu Điền Hữu Niên tự hành động chiêu mộ binh lính bình định dân loạn ở Bình Hương.”
Triệu Hãn thở dài: “Ài, Đại Minh vẫn còn có rất nhiều quan có năng lực.”