Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1187
Hoàng Thái Cực còn sống là tốt rồi (1)

❊ ❊ ❊

Đa Nhĩ Cổn hoàn toàn không coi cha con Trại Hách ra gì, không trọng dụng, cũng không chèn ép. Nhưng nhìn em họ có cừu oán không ngừng thăng chức, hai cha con có công lớn lại vẫn luôn loanh quanh ở chức vị ban đầu, Trại Hách dã tâm bừng bừng cực kỳ khó chịu.

Hơn nữa Mãn Thanh đã sắp lụi tàn, Trại Hách liền suy xét nhân cơ hội này đi ăn máng khác.

Hắn trước đó đã phản bội hai lần, sớm đã quen, phản bội lần thứ ba cũng chẳng sao cả.

Về phần cha mẹ vợ con, Trại Hách hoàn toàn chưa suy xét qua. Hai lần phản bội trước đó của hắn cùng phụ thân chưa từng dẫn theo nữ quyến, đều là nam đinh trong nhà chuồn đi.

Đa Nhĩ Cổn phái Trại Hách tới hiệp trợ phòng thủ Tích Mộc Thành, đúng là dùng bánh bao thịt đánh chó.

Cũng không thể trách Đa Nhĩ Cổn sơ ý, tướng lĩnh quân Thanh từng phản bội hoặc có ý đồ phản bội quá nhiều, ai cũng đề phòng thì làm sao đánh trận? Hơn nữa, A Sơn đã làm nhất đẳng Thống soái, đây là quyền cao chức trọng thực sự, làm thế nào cũng không thể phản bội tiếp được.

A Sơn quả thật không nghĩ tới phản bội, nhưng con trưởng Trại Hách lại cảm thấy bản thân còn trẻ, không muốn đi theo Mãn Thanh cùng diệt vong.

Cho dù Đa Nhĩ Cổn không phái hắn đến Tích Mộc Thành, Trại Hách cũng sẽ phản loạn.

Hoặc là phản loạn ở địa phương khác, hoặc là phản chiến lúc hai quân giao chiến.

Trại Hách nói: “Tướng quân, nếu ta hiến thành lập công...”

Dương Trấn Thanh trực tiếp ngắt lời: “Không cần nói điều kiện với ta, ta không có quyền quyết định. Nếu ngươi muốn quy thuận, trước hết lập công rồi nói, Bộ binh sẽ căn cứ vào công lao của ngươi mà suy xét.”

Trại Hách trầm mặc một lúc, cắn răng nói: “Được! Ta ở trong thành phóng hỏa làm tín hiệu, một khi bùng lửa, tướng quân lập tức công thành. Trong tay ta chỉ có 1500 quân, thực sự theo ta phản loạn chỉ có hai ba trăm người mà thôi. Nếu tướng quân không tiếp ứng, ta nhất định sẽ đoạt thành thất bại.”

Lần này đến lượt Dương Trấn Thanh trầm mặc, ngộ nhỡ Trại Hách giả vờ đầu hàng thì sao? Mình há chẳng phải dẫn người đi chịu chết!

Vẫn luôn suy xét trong hai khắc, Dương Trấn Thanh cảm thấy có thể đánh cuộc.

Mãn Thanh bên này gần giống Lý Tự Thành bên kia, mà mâu thuẫn nội bộ còn nghiêm trọng hơn so với bên Lý Tự Thành.

Nơi nghèo nàn như Liêu Đông lại dưỡng hơn mười vạn quân lính, nơi có thể cướp đều cướp rồi, chỉ có thể áp bức người dân tầng chót bên trong.

Tình huống này tương tự thời kỳ cuối Nỗ Nhi Cáp Xích. Lúc đó thiếu chút nữa sụp đổ, hàng loạt võ tướng Mãn Thanh phản bội, chẳng qua Đại Minh không tiếp nhận, tiếp nhận rồi cũng không coi là gì, thậm chí còn có hiện tượng chèn ép những người đầu hàng. Dẫn đến chiến tranh sau đó những tướng này phản chiến tới tấp.

Trại Hách dẫn theo thân binh trở về, mấy ngày đầu không có biểu hiện gì dị thường, chỉ để cho binh lính tâm phúc âm thầm bố trí.

Ngày thứ tám, Trại Hách mở tiệc chiêu đãi tướng lĩnh trong thành.

Trấn quốc công Phó Lặc Hách vui vẻ đi đến, Trại Hách còn nói: “Tiếp đón Công gia không được chu đáo rồi, đáng tiếc đang trong thời chiến, không có rượu ngon chiêu đãi. Đợi về thịnh kinh, lại mời Công gia uống rượu.”

Phó Lặc Hách từ khi kế nhiệm Trấn quốc công, người nịnh nọt rất nhiều, hắn chỉ coi Trại Hách cũng là đang nịnh bợ mình.

Các tướng lĩnh thủ thành nâng cốc qua lại, uống đến khi mặt đỏ tai hồng, Trại Hách cười nói: “Công gia, mạt tướng còn chuẩn bị kinh hỉ.”

“Kinh hỉ gì?” Phó Lặc Hách cười hỏi.

“Bốp bốp bốp!”

Trại Hách vỗ tay.

Ngoài phòng lập tức truyền đến tiếng hô - giết, là thân binh Trại Hách đang tập kích tuỳ tùng của các tướng sĩ khác. Lại có hơn mười thân binh khác cầm đao vọt vào trong phòng.

Phó Lặc Hách cả kinh đứng lên, đang định rút đao, lại phát hiện không mang theo binh khí.

Trong ngực Trại Hách dấu một cây chủy thủ, lao tới tóm lấy Phó Lặc Hách, hung ác đam vào bụng vị Trấn quốc công này.

Trong thành, bốn phía đều nổi lửa, quân Bát Kỳ đại loạn.

...

“Giết!”

Dương Trấn Thanh mang quân đánh vào thành, nhìn những mảnh lớn ngôi nhà bị đốt cháy, xác người Thát Tử vương vãi đầy đất, nhất thời không nhịn được nhíu mày.

Chính hắn cũng từng giết thường dân Thát Tử, nhưng đó xuất phát từ thù hận, sâu hơn nữa là vì mục đích quân sự.

Mà Tái Hách đào tẩu tới đây, thuần túy là cố tình tàn sát người vô tội, hơn nữa còn xuống tay với tộc nhân của hắn ta!

Tất nhiên, có khả năng Tái Hách không xem người Thát Tử thành Tích Mộc là tộc nhân của mình.

Thủ thành Bát Kỳ quân dưới sự trong ứng ngoại hợp của kẻ thù bị giết đến trở tay không kịp. Ước chừng hai ngàn người nhân lúc hỗn loạn tông cửa chạy trốn, chạy về Hải Châu ở phía Bắc.

Tướng sĩ của Tái Hách cũng không đuổi đánh mà ở lại trong thành cướp bóc tàn sát người dân.

Dương Trấn Thanh sợ Tái Hách suy nghĩ lung tung nên không dám ra lệnh ngăn cản, dù sao người bị giết đều là người Thát Tử. Sau khi hắn trông thấy Tái Hách chỉ nói: “Phân cho ta một nửa số hàng hóa trong thành...”

“Tướng quân cứ cầm hết đi!” Tái Hách càng thêm vui vẻ.

Những lời này của Dương Trấn Thanh khiến Tái Hách triệt để yên tâm. Theo hắn ta, tất cả các võ tướng chỉ huy khắp thiên hạ này đều giống nhau, chẳng qua là tham tiền và quyền mà thôi. Cái gì mà man tử phương Nam muốn giết sạch người Mãn Châu, có đầu hàng cũng giết, hoàn toàn do Đa Nhĩ Cổn hù dọa người khác.

Bản thân có công hiến thành, ngày sau chắc chắn sẽ thăng tiến trong tân triều Đại Đồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »