Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1977
Nút thắt cổ chai (2)

❊ ❊ ❊

“Lý chỉ huy, mức thoát nước trong hải thuyền của tại hạ là 700 tấn, là thuyền buồm vừa được chế tạo ba năm trước.” Một người trẻ tuổi đứng lên.

“Hahahaha!”

Chờ đến khi thấy rõ ngoại hình người trẻ tuổi, hải thương Giang Chiết lập tức bật cười.

Thanh niên này tên là Đổng Triều Tân, là cháu trai của đại ác bá Đổng Kỳ Xương, mấy năm qua vẫn luôn nổi danh là đứa cháu báo đời.

Đổng Kỳ Xương làm việc ác, từ đầu thời Vạn Lịch đã bị người ta căm phẫn.

Cha con Đổng gia khi nam phách nữ, ức hiếp nhân dân, thâu tóm đất đai, giết hại nhiều người, nhân dân căm tức nên đã đốt phá nhà, thế mà sau chuyện đó họ còn cấu kết với quan phủ để đổ tội cho nhân dân.

Khi quân Đại Đồng thu phục Tùng Giang, dân chúng ở địa phương đã nổi dậy tự phát. Còn chưa đến cuộc xét xử công khai, dòng chính Đổng gia đã bị đánh chết hơn mười người, sau chuyện đó, mấy chục ngàn mảnh ruộng đều được chia cho nhân dân, tài sản thì bị quan phủ tịch thu hết. Toàn bộ những người thuộc gia tộc Đổng thị nếu không bị xử tử tội thì đều chia thành các nhóm nhỏ để di chuyển đến các tỉnh ở phía bắc.

Mà cha của Đổng Triều Tân, bởi vì tham gia cuộc khởi nghĩa của các sĩ tử nên đã sẵn sàng góp sức cùng quân Đại Đồng từ lâu, thế nên dòng thứ Đổng thị của hắn mới được bảo toàn.

Mấy năm trước cha đã qua đời, Đổng Triều Tân lại là con trai độc nhất, thuận lợi kế thừa gia sản. Hắn trích chút tài sản để chia cho anh em chú bác, những cửa tiệm còn lại thì đem đi cầm bán hết, sau đó lại xoay thêm ít tiền để đi chế tạo một chiếc thuyền hải.

Từ lúc bắt đầu, hắn đã mua hàng để chở từ Thượng Hải đến Quảng Châu, mặc dù bị cung thương tăng giá, lại bị đề hóa thương ép giá nhưng ít nhất thì hắn cũng kiếm được một khoản.

Khi sự cạnh tranh trên đường biển đã quá kịch liệt, hắn mới học cách làm ăn theo người Nhật Bản.

Nào ngờ mộ phủ Nhật Bản lại lập ra hạn ngạch mua bán, một khi đã chuyển tới rồi thì không thể bán được. Đổng Triều Tân lại không dám buôn lâu cho phiên chủ, thế là đành bán hết hàng hóa với giá thấp cho Trịnh gia, không chỉ tiêu sạch số tiền lời kiếm được trước đó mà còn nợ thêm một phần tiền hàng. Nếu vẫn tiếp tục không thể trả nổi món nợ thì cuối cùng cũng sẽ phải bán luôn cả chiếc thương thuyền đi.

Lý Thuyên hỏi: “Quý danh của vị tiên sinh này là gì?”

Đổng Triều Tân chắp tay nói: “Tại hạ họ Đổng, tên Triều Tân, tự là Bá Cung.”

“Chỉ có một chiếc thuyền thôi ư?” Lý Thuyên hỏi.

Đổng Triều Tân nói: “Chỉ có mỗi một chiếc, hơn nữa còn mắc nợ đầy thân. Liệu tôi có thể giao nó cho các hạ, trả hết món nợ trước được không?”

“Hahahaha!”

Lý Thuyên cười to không ngớt: “Đổng huynh tính toán hay thật, giao dịch còn chưa làm mà đã chìa tay đòi tiền rồi.”

Những thương nhân khác vội vàng tản đi, chỉ còn lại Lý Thuyên và Đổng Triều Tân âm thầm thương lượng.

Cuối cùng, chiếc thuyền biển của Đổng Triều Tân được bán lại giá thấp cho Lý Thuyên, đổi lý một ít cổ phần của công ty, mà Lý Thuyên thì trả hết món nợ giúp hắn. Lúc này, thuyền lớn của thương xã Tứ Hải đã tăng lên năm chiếc.

Thương xã Tứ Hải chính là tên của công ty, hoàng thất vẫn là cổ đông lớn nhất.

Trụ sở chính được đặt tại Thượng Hải, phía chính phủ không tham gia vào việc quản lý nhưng mỗi năm, hoàng thất và Đô đốc phủ đều sẽ phái người xuống kiểm toán.

Công ty càng phát triển lớn mạnh, sổ sách lại càng khó tra xét, xem xem sau này hoàng đế sẽ xử lý thế nào.

Ý tưởng của Triệu Hãn chính là cho thêm thương nhân địa phương trở thành cổ đông, từ đó những cổ đông có thể giám sát lẫn nhau, tránh việc sổ sách bị làm giả xảy ra. Có lẽ sẽ xuất hiện tình huống các cổ đông hùa nhau cùng lừa hoàng thất nhưng lúc đó Triệu Hãn chắc chắn đã chết, lỡ có động vào hoàng đế mới thì trực tiếp tịch thu tài sản là được.

Mấy ngày sau, Đổng Triều Tân quay về với gương mặt ủ dột, nói với Lý Thuyên: “Nghe nói phải đến châu Mỹ, hơn phân nửa nhân viên trên tàu đều hoảng sợ, sống chết thế nào cũng không muốn ra khơi. Trên tàu mà chẳng tuyển nổi nhân viên thì còn làm gì được đây?”

Lý Thuyên nói: “Ta sẽ chuyển một vài nhân viên sang cho tàu ngươi, số còn lại thì khi nào đến Triều Tiên với Nhật Bản lại tuyển tiếp.”

Những nghề như thủy thủ tập sự vốn chẳng cần kinh nghiệm gì, cứ tuyển đại mấy thanh niên trưởng thành là đã có thể làm việc.

Lấy thuyền buồm của Tây Ban Nha để làm ví dụ, mỗi thuyền đều có 60 thủy thủ và thêm 64 thủy thủ tập sự. Quan trọng nhất chính là thủy thủ trưởng và người kéo buồm, một thủy thủ trưởng cấp một, một thủy thủ trưởng cấp hai, một người kéo buồm cấp một, một người kéo buồm cấp hai, chỉ cần bốn bọn họ đã có thể chỉ huy cánh buồm của cả con thuyền và các loại công việc trên boong.

Mua thêm một ít hàng hóa ở Thượng Hải, Lý Thuyên lại đưa đội thuyền đến Sơn Đông, mua một lượng lớn bông gòn bình thường giá rẻ, sau đó lại đến Triều Tiên và Nhật Bản để tuyển thủy thủ tập sự.

Lúc đến Fukuoka, khi nghe nói thương thuyền Trung Quốc đang muốn tuyển người, người ta cũng chẳng thèm hỏi điểm đến là đâu mà đã có mấy trăm ronin đến ứng tuyển.

Gia tộc Kuroda cũng không ngăn cản, ronin đều là nhân tố không ổn định, tốt nhất tất cả đều cứ cút đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »