Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 801
Long Hoa Dân (2)

❊ ❊ ❊

“Bình dân rời khỏi giáo? Nguyên nhân là gì?” Long Hoa Dân cảm thấy khó có thể lý giải.

Phó Phiếm Tế giải thích nói: “Hoàng đế mới tuyên bố mỗi người đều bình đẳng, nông dân được phân ruộng, dân thành thị an cư lạc nghiệp. Bất luận thành thị hay nông thôn, chất lượng cuộc sống của bách tính đều trở nên rất cao. Đặc biệt là bình dân ở nông thôn, bọn họ đều có đất đai. Nếu ruộng đất không đủ chia, thì cũng được di chuyển đến phương Bắc chia ruộng. Vì thế bọn họ rời khỏi giáo, bọn họ không cầu nguyện với thần, mà là ở nhà bái Hoàng đế.”

“Bái Hoàng đế?” Long Hoa Dân cứ nghĩ mình nghe lầm.

Phó Phiếm Tế thở dài nói: “Đúng vậy, rất nhiều nông dân coi Hoàng đế thành thần linh tế bái.”

Giáo đình La Mã phái thị sát viên lâu năm Ban An Đức đến, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, nhắc nhở nói: “Hai vị linh mục, đề tài cần thảo luận hôm nay là, có nên lập tức tiêu hủy toàn bộ các bộ sách truyền giáo hay không. Ngoài ra, Hoàng đế mới của Trung Quốc, đã sinh ra ấn tượng tiêu cực với Hội Jesus, chúng ta nên phái người tiếp xúc với Hoàng đế Trung Quốc.”

Long Hoa Dân nói: “Tiêu hủy bộ sách truyền giáo in lại lần nữa, đây là điều nhất định, ta vẫn luôn không đồng ý sử dụng Thượng Đế và thiên chủ, điều đó đúng là trái với giáo lí của chúng ta! Nếu như Hoàng đế mới của Trung Quốc, tin rằng mỗi người đều bình đẳng, ta có thể tự mình đi gặp hắn, có lẽ ta có thể thuyết phục Hoàng đế nhập giáo.”

“Ngươi điên rồi, Hoàng đế Trung Quốc không có khả năng nhập giáo.” Phó Phiếm Tế lắc đầu nói.

“Không không không, ta không có điên, chỉ cần Hoàng đế gặp ta, chắc chắn ta có thể thuyết phục hắn nhập giáo.” Long Hoa Dân tính toán trước, khi hắn ở Sơn Đông, đã từng thuyết phục được một tôn thất Đại Minh nhập giáo.

Phó Phiếm Tế phản đối nói: “Ta vẫn cho rằng, nên bắt đầu đầu làm từ những kẻ sĩ của Trung Quốc. Chúng ta đã từng chiêu mộ ba vị sĩ nhân ưu tú, thành công gây dựng nên niềm tín giáo cho bọn họ, bọn họ lại tự động truyền bá cho mấy chục tín đồ kẻ sĩ, hơn nữa càng ngày càng nhiều kẻ sĩ biết đến sự tồn tại của Thượng Đế.”

Ba vị sĩ nhân ưu tú này, lần lượt là: Từ Quang Khải, Lý Chi Tảo và Dương Đình Quân.

Khi Hội Jesus tranh luận có nên dùng Thượng Đế, thiên chủ hay không, còn đặc biệt hỏi ý kiến của ba người bọn họ. Kết quả là cả ba người Từ Quang Khải đều ủng hộ, hơn nữa còn cho rằng Thượng Đế trong kinh thư của Nho gia chính là vị Thượng Đế kia của phương Tây.

Ban An Đức đau đầu không thôi, lại cắt ngang lần nữa: “Hai vị, trước tiên nói vào vấn đề chính. Có nên tiêu hủy bộ sách truyền giáo trước kia không?”

“Đây không phải thứ chúng ta có thể quyết được, nhất định phải xin chỉ thị từ giáo đình La Mã trước.”

“Đừng nói đến việc xin chỉ thị giáo đình La Mã, chỉ sợ ngồi thuyền còn chưa đến Quảng Châu, quan viên Trung Quốc đã tới cưỡng chế tiêu hủy rồi.”

“Ta cho rằng không thể chọc giận Hoàng đế Trung Quốc, chúng ta một bên tạm thời thỏa hiệp, một bên phái người về La Mã xin chỉ thị giáo hoàng.”

“Không nên dùng Thượng Đế và thiên chủ, đây là phạm thượng với thần!”

“...”

Nhất thời các giáo sĩ tham gia hội nghị cãi nhau ầm lên, đừng tưởng chỉ là vấn đề phiên dịch tên, mà là chạm đến cốt lõi của tôn giáo!

Chủ thần tôn giáo có phải tam vị một thể hay không, ở châu u tranh cãi mấy trăm năm, dẫn phát vô số lần chiến tranh. Mà việc có được phiên dịch thành thiên chủ, Thượng Đế, cũng mẫn cảm không thua gì tam vị một thể, trên lịch sử cũng tranh chấp hai trăm năm, mấy tổ chức truyền giáo lớn ở Trung Quốc, tranh đấu lẫn nhau, đánh nhau thành đầu chó.

Phiên dịch thành thiên chủ, Thượng Đế, không chỉ có phỉ báng thần linh truyền thống Trung Quốc, mà còn phạm thượng vị thần phương Tây kia.

Cuối cùng, bên bảo thủ phải thỏa hiệp, giáo đình La Mã cũng thỏa hiệp, hội Jesus ở Trung Quốc trở thành một bông hoa lạ ngang nhiên vi phạm giáo lí. Nhìn ra toàn cầu, có một không hai.

Hội nghị cãi nhau nửa ngày, Ban An Đức đành đưa ra quyết sách: Vì để đảm bảo an toàn cho truyền giáo sĩ và Hội Jesus ở Trung Quốc, phối hợp với quan viên tiêu hủy bộ sách truyền giáo trước kia, hắn muốn đích thân về La Mã xin giáo hoàng ban xuống một chỉ thị.

Ban An Đức lại nói tiếp: “Về đề tài thảo luận thứ hai, nếu phiên dịch “Thánh kinh” không sử dụng thiên chủ, thiên, Thượng Đế, vậy thì nên dùng cái gì?”

“Thần, hoặc là Chúa.” Long Hoa Dân nói.

Chúa chính là Deus, là thần trong tiếng latinh.

Phó Phiếm Tế nói: “Dùng cả hai đi. Thần linh của Trung Quốc quá nhiều, chỉ phiên dịch là thần, tín đồ không rõ là vị thần nào. Chỉ phiên dịch là Chúa, bọn họ cũng không biết Chúa chính là thần.”

Việc tiêu hủy hoàn toàn bộ sách truyền giáo trước đó, đối với Jesus giáo ở Trung Quốc là một lần bị thương nặng.

Long Hoa Dân cảm thấy vẫn là nên tự mình đi yết kiến Hoàng đế, hắn muốn thuyết phục Hoàng đế Trung Quốc nhập giáo!

Ngay khi hắn vừa rời khỏi huyện Gia Định, đã nhìn thấy quan viên bắt đầu thi hành chính lệnh, xông vào giáo đường điều tra, thiêu hủy “Thánh kinh” tiếng Trung. Hơn nữa khắp nơi đều dán bố cáo, yêu cầu giáo dân chủ động giao nộp “Thánh kinh”, nếu bị phát hiện tàng trữ và không phối hợp với quan phủ để thiêu hủy, người cản trở chấp pháp sẽ bị thu hồi ruộng đất trên danh nghĩa, cấm con cháu ba đời làm quan.

Thu hồi ruộng đất trên danh nghĩa, cấm con cháu làm quan, hai điều này đã dọa nhiều giáo dân sợ hãi, giao “Thánh kinh” ở trong tay ra cho quan phủ xử lý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »