Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1436
Vụ án mất đầu (2)

❊ ❊ ❊

Ngụy Cán ngồi xổm ở bên cạnh lẳng lặng cầm bút ghi chuyện này vào trong quyển sổ nhỏ.

Liễu Truyền Tông lại hỏi: "Có tin đồn gì về kho lương dự trữ của huyện không?”

Người nông dân già tỏ ra bí hiểm: “Ở trạm tiền và lương thực, có chuột đánh hơi thấy mùi có lương thực, cứ năm thì mười họa lại vào trong nhà trộm lương thực."

Liễu Truyền Tông hơi thất vọng, không hỏi ra được tin tức mình muốn.

Chuột trộm lương thực chỉ là chuyện trộm vặt bình thường, không thể có chuyện khoắng sạch được cả kho lương dự trữ, khiến thương nhân bán lương thực sợ hãi phải đi ra giá cao thu mua lương thực về bù vào chỗ thiếu.

Ban đêm.

Lạc Phương tới trạm lương thực lặng lẽ nằm vùng trở về, nói khẽ: “Chắc chắn kho lương dự trữ đã xảy ra chuyện rồi, trong vòng một ngày, có tới ba xe lương thực lớn được chuyển tới, đều là thương lái bình thường chuyển lương thực vào trong. Lỗ hổng của kho lương thực dự trữ chắc chắn rất lớn, thương lái vẫn đang bận rộn ra giá cao thu mua lương thực.”

Ngụy Cán cười: "Bọn họ cũng thật xui xẻo. Thiểm Châu gần Sơn Tây, Thiểm Tây. Năm nay, Thiểm Tây và Hà Nam đều bị hạn, tình hình hạn hán ở Sơn Tây không nặng nhưng vượt núi non trùng điệp chở tới cũng tốn một khoản chi phí lớn. Nếu đám lái thương này muốn đi nơi khác mua lương thực để bù vào khoản thiếu thì ít nhất cũng phải sang Hồ Bắc mua, núi cao đường xa sao kịp nổi? Cho dù kịp cũng sẽ bị các châu huyện ở phía nam của Hà Nam tranh mua, không tới lượt thương nhân Thiểm Châu. Bọn họ đã tới mức chuyện gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng rồi, đành phải hỏi mua của nông dân địa phương.”

Liễu Truyền Tông phân tích: "Vụ án này rõ ràng không phải quan lại tham ô gây thiếu hụt mà có vẻ giống quan lại và thương nhân cấu kết tham ô kho lương thực dự trữ hơn. Nếu bình thường thì bọn họ sẽ từ từ bổ sung từng chút một trong vòng mấy năm kế tiếp. Thật khéo làm sao, năm nay lại bị hạn hán, phải vội vàng bổ sung lỗ hổng này ngay.”

Lạc Phương: "Tham ô kho lương thực dự trữ chẳng qua là để mang đi bán. Hơn nữa, chắc chắn là bán cho một nơi nào đó có giá lương thực rất cao mà lượng cầu còn rất lớn, lượng lương thực bình thường bọn họ thu mua được không đủ đáp ứng nhu cầu của người mua.”

Ngụy Cán: "Chắc chắn không phải bán vào nam, giá lương thực trong nam không cao lắm, không đáng để phải bí quá hoá liều. Trong các tỉnh ở phương Bắc, Hà Nam và Sơn Đông giành lại được sớm nhất, cuộc sống của người dân cũng được khôi phục lại sớm nhất. Lương thực của hai tỉnh này, rất nhiều quan lương đều được vận chuyển lên các tỉnh lân cận ở phía bắc cho quân Đại Đồng ở phương bắc làm quân lương. Cho nên thương nhân Hà Nam và Sơn Đông chỉ có thể thu mua được lượng lương thực hữu hạn trong dân chúng, quan phương lại càng không đời nào bán cho bọn họ lấy một hạt.”

Liễu Truyền Tông tiếp tục: "Sơn Tây, Thiểm Tây, Hà Bắc, phủ Bắc Bình, bốn địa phương này mấy năm gần đây không hề gặp thiên tai, nhân khẩu lại khá ít, có thể tự cấp tự túc, không cần mua lương thực với lượng lớn và giá cao.” Hắn lấy ra một tấm bản đồ: "Mặc dù Thiểm Châu giáp Sơn Tây, nhưng đi Thiểm Tây lại thuận tiện hơn, hơn nữa còn là khu vực bắt buộc phải đi qua trên đường từ Quan Trung tới Hà Nam.”

Ngụy Cán gật đầu nói: "Lương thực của thương nhân Thiểm Châu chắc chắn được vận chuyển tới Thiểm Tây. Thiểm Tây không thiếu nhiều lương thực như vậy nên sẽ tiếp tục bán đi nơi khác. Có ba nơi đến. Một là đi về phía tây, vận chuyển đến quan ngoại Gia Dự, hai là vận chuyển tới thảo nguyên Tây Hải (Thanh Hải), ba là vận chuyển lên thảo nguyên Mông Cổ ở phía bắc.”

Lạc Phương hưng phấn nói: "Ba hướng này, bất kể là hướng nào cũng đều trái với lệnh cấm của triều đình, tự mình buôn bán lương thực với bên kia biên giới. Hơn nữa, không chỉ thua mua lương thực trong dân chúng bán cho nước ngoài, mà còn dám tham ô cả kho lương thực dự trữ! Ngân hàng Đại Đồng ở Thiểm Châu có quan tham cấu kết với thương nhân bán lương thực, điều này là chắc chắn. Còn huyện nha Thiểm Châu, từ tri huyện trở xuống, rốt cuộc có bao nhiêu quan viên thông đồng làm bậy thì phải từ từ điều tra. Nếu như thời gian tham ô kho lương dự trữ ngắn, cũng có khả năng quan phủ không biết rõ tình hình. Nếu như đã tham ô kho lương dự trữ liên tục mấy năm thì cho dù tri huyện không biết rõ nội tình cũng thuộc về tội không làm tròn chức trách nghiêm trọng, hắn có trách nhiệm kiểm tra định kỳ kho lương dự trữ!”

Ngụy Cán nói: "Nhiều khả năng lái thương Thiểm Châu sẽ không vận chuyển trực tiếp lương thực qua biên giới, mà vận chuyển tới Thiểm Tây trước, rồi để thương nhân ở Thiểm Tây mua lại, sau đó vận chuyển ra nước ngoài. Buôn lậu hàng hóa qua biên giới với số lượng lớn còn có thể một mực giấu giếm tin tức, e là tuần kiểm ti ở biên giới Thiểm Tây cũng cùng một giuộc!”

Hay lắm, không chỉ dính líu tới thương nhân Thiểm Tây mà còn dính líu tới cả cảnh sát vũ trang biên giới Thiểm Tây.

Liễu Truyền Tông nói: "Huyện Thiểm Châu còn hung hăng ngang ngược như vậy, huyện Linh Bảo ở gần Thiểm Tây hơn sẽ còn thế nào nữa? Lộ trình vận chuyển lương thực từ Linh Bảo, Văn Hương đi Thiểm Tây gần hơn nhiều.”

Lạc Phương nói: "Ba huyện, mỗi người phụ trách một huyện. Chỉ dựa vào chúng ta chắc chắn không thể điều tra rõ ràng. Sau khi thu thập được tình hình cơ bản, lại đi xin điều động thêm nhân lực.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »