Vì thế, bãi nhiễm chức vị Tổng tốc năm tỉnh phía nam của Chu Tiếp Nguyên, đồng thời lệnh cho Tổng đốc Lưỡng Quảng Trầm Do Long an tâm tiêu diệt tặc, không cần vội vã điều binh Lưỡng Quảng đi đến Giang Tây ở phía bắc.
Triều đình đưa ra thiện ý lớn như thế, đơn giản là vì thật sự muốn chiêu an.
Nếu như Triệu Hãn không nể tình, sẽ lại lần nữa bổ nhiệm Tổng đốc năm tỉnh tiếp tục tiêu diệt!
Hùng Văn Xán người đã chiêu hành thành công Trịnh Chi Long, bị điều đi Giang Tây đảm nhiệm Tuần phủ, nếu như có thể chiêu hàng Lư Lăng Triệu tặc, vậy thì sẽ chiêu mộ binh lính hỗ trợ tây bắc tiêu diệt lưu khấu.
Dường như người này được nhận định là có một môn kỹ năng đặc biệt chính là “chiêu an”.
Trong lịch sử, tháng mười sang năm, Tổng lý quân vụ sáu tỉnh Hùng Văn Xán chiêu hàng được toàn bộ lưu khấu ngoại trừ Lý Tự Thành. Có điều, không đến nửa năm, đám người Trương Hiến Trung đều phản bội, làm Sùng Trinh tức giận đến mức cách chức lưu đày Hùng Văn Xán.
Mùa đông năm nay, Hùng Văn Xán vội vàng đi vào Giang Tây, mà Chu Tiếp Nguyên thì chết bệnh trên đường hồi kinh.
Ở bến tàu Nam Xương, Hùng Văn Xán đọc bố cáo chiêu mộ công tượng của Triệu tặc, nhất thời vừa sợ vừa giận, lúc này hắn mới biết thế lực của Triệu tặc ở Giang Tây lớn như thế nào.
Sau khi đi nhận chức, Hùng Văn Xán không đi gặp quan viên tam ti Giang Tây, mà là đi bái kiến thái giám trấn thủ Giang Tây Vương Dụng Trung (nguyên là giám quân, sau khi quyết định chiêu an Triệu Hãn, đã sửa chức vụ thành thái giám trấn thủ)
Vương Dụng Trung nhìn thấy Hùng Văn Xán, nhất thời thở phào nhẹ nhõm một hơi, ai thán nói: “Hùng Phủ soái, cuối cùng ngươi cũng tới rồi, chỗ này nhiều điêu dân lắm!”
“Vương trấn thủ có tìm hiểu rõ không?” Hùng Văn Xán hỏi.
Vương Dụng Trung không để ý đến thể diện, nói thẳng: “Chúng ta đều không dám ra khỏi thành!”
Đúng là tên này tác uy tác phúc, lúc ra khỏi thành đi một vòng, bị thành viên nông hội đánh trở về.
Hùng Văn Xán chậc chậc kinh ngạc, bách tính Giang Tây đúng là lợi hại, khiến thái giám trấn thủ sợ tới mức không dám ra khỏi phủ thành.
Vương Dụng Trung còn nói thêm: “Ngươi mau chóng chiêu an Triệu tặc kia đi, bảo hắn giải tán nông hội ở phía nam ngoài thành, nếu không thái giám trấn thủ Giang Tây này không làm được gì cả!”
Hùng Văn Xán cố ý châm chọc nói: “Sắp đến năm mới rồi, hay là qua Nguyên Tiêu rồi nói đi.”
“Đừng để đến Tết, bây giờ lập tức chiêu an!” Vương Dụng Trung gấp gáp nói.
…
Nam Xương.
Thủ lĩnh mật thám Từ Dĩnh, đang làm một chuyện không phù hợp với thân phận của hắn, Từ Dĩnh đang phụng mệnh Triệu Hãn biên soạn giáo trình “Toán học”, “Hình học”.
Nội dung “Toán học” là Triệu Hãn học được ở thư viện Hàm Châu Duyên Sơn.
Nội dung “Hình học”, Từ Dĩnh đã lấy được bản dịch “Hình học nguyên bản” của Từ Quang Khải. Có điều chỉ có sáu quyền trước, nội dung ở phía sau Từ Quang Khải không có thời gian dịch tiếp, nhưng ở quyển đầu tiên đã đưa ra định nghĩa, mệnh đề và các khái niệm.
"Thùng thùng thùng!"
Một quan sai mở cửa viện ra nói: “Có phải là nhà Hoàng Trọng Thông không? Tuần phủ lão gia cho mời.”
Từ Dĩnh bỏ thư cảo đã biên soạn xong, đang định đi ra ngoài thì tiểu quả phụ Lưu thị đuổi theo đưa thêm quần áo cho hắn.
Chính vào hai tháng trước, cô nam quả nữ, củi khô lửa cháy, thế mà đã đến với nhau rồi.
Từ tiên sinh thủ thân như ngọc lâu như vậy, vẫn là không coi nhẹ được dụ hoặc!
Phủ Tổng đốc đã sửa thành phủ Tuần phủ, đợi khi Từ Dĩnh phục mệnh đến, đám người Vương Đình Thí, Tả Hiếu Thành đã đến rồi, Lưu Đồng Thăng, Tiêu Phổ Duẫn và những cử nhân khác đều đi Bắc Kinh thi rồi.
Nhóm cử nhân không ở đây, địa vị của Từ Dĩnh đã nhanh chóng tăng lên.
Vương Đình Thí rất xấu hổ, Giang Tây tam ti cùng tiến cử, Sùng Trinh vẫn không muốn để cho hắn làm quan.
Ngược lại Giang Tây Tả Bố chính sứ Đinh Khôi Sở, được theo ý nguyện cáo bệnh về quê, tân nhậm Tả Bố chính sứ tên Chu Chi Thần, đoán chừng qua Tết mới có thể đến Giang Tây.
Hùng Văn Xán nói với sĩ tử hội Hoàn Hương nói: “Bệ hạ thương dân, không đành lòng để cho con dân Giang Tây lại phải chịu họa chiến tranh, vì vậy nên dự định chiêu hàng Lư Lăng Triệu tặc kia. Mọi người ở phía nam trốn đến, chắc rằng có chút quen thuộc với Triệu tặc kia, ai tình nguyện đi đến Cát An liên lạc chuyện chiêu an không?”
Lời này vừa nói ra, mọi người kinh hãi.
Lúc này tú tài Lô Ngu tranh luận nói: “Chuyện này nhất định là có gian thần mê hoặc bệ hạ, Triệu tặc kia có hành vi ngược với đạo trời, hại nước, hại dân, đồi phong bại tục, sao có thể được chiêu an? Nếu như chiêu an Lư Lăng Triệu tặc, những người có bụng dạ khó lường ở các phủ huyện xung quanh, nhất định cũng sẽ làm theo hắn, dù sao thì tạo phản náo lớn có thể được làm quan. Như thế, Giang Tây sẽ gặp nguy hiểm!”
“Xin Phủ soái dâng tấu với bệ hạ, thu hồi lệnh chiêu hàng Triệu tặc!” Đột nhiên Tả Hiếu Thành quỳ xuống đất.
“Xin Phủ soái dâng tấu với bệ hạ, thu hồi lệnh chiêu hàng Triệu tặc!”
Những sĩ tử khác đều quỳ xuống, Từ Dĩnh cũng vội vàng quỳ theo xuống.
Sở dĩ bọn họ chạy trốn tới Nam Xương, chính là vì luyến tiếc đất đai của mình. Ngóng trông có một ngày, quan binh có thể tiêu diệt Triệu tặc, bọn họ có thể lấy lại điền sản.
Chiêu an là cái quỷ gì?
Chiêu an có nghĩa là điền sản của bọn họ, sau này đều không thể trở về được nữa!
Hùng Văn Xán trấn an nói: “Xin các vị thư sinh hãy đứng lên, chiêu an chỉ là kế sách nhất thời, mọi người không cần tin là thật.”
Các sĩ tử hai mặt nhìn nhau, lúc này đều không tình nguyện đứng lên.
Kế sách nhất thời cái gì, rõ ràng là lưu khấu phương bắc không diệt được, vậy thì chiêu an Triệu tặc sẽ từ giả thành thật.
Hùng Văn Xán nói: “Ai tình nguyện muốn đi phủ Cát An?”
Không có ai trả lời.
Vương Đình Thí dứt khoát gọi tên: “Trọng Thông theo ta đi một chuyến đi.”
Từ Dĩnh làm ra vẻ mặt khó xử, vẫn luôn do dự, cuối cùng nói: “Nếu như đã là hoàng mệnh, đương nhiên vãn sinh sẽ tuân theo.”
Lần này phải đi tiếp xúc với Lư Lăng Triệu tặc, Hùng Văn Xán để cho Vương Đình Thí phụ trách. Nhưng hắn lại băn khoăn Vương Đình Thí không quen thuộc Triệu tặc, vì thế đã chọn phái một sĩ tử đi cùng để giúp đỡ, chọn đi chọn lại thế mà lại chọn đến Từ Dĩnh.
Không có cách nào cả, nhóm cử nhân đều đã vào kinh thi, những tú tài còn lại cũng chẳng có mấy người có thể đánh.
Ngày mười lăm tháng chạp.
Từ Dĩnh bước lên thuyền đi đến Cát An, hắn và Vương Đình Thí đều là “bách tính bình thường”. Tóm lại là không đại biểu quan phủ, cũng không đại biểu cho Hoàng đế, đương nhiên nếu như chiêu hàng thất bại thì sẽ không liên quan đến triều đình.