Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1237
Mãn Thanh dời đô? (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn lại hỏi: "Chư khanh đã đọc qua “Tấn Thư” và “Yến Tử” chưa? Hủ mộc bất chiết trong “Tấn Thư” viết là hủ mộc bất tri. Còn chiết xung thiên lý trong “Yến Tử” lại viết thành tri xung thiên lý. Chữ ‘chiết’ và chữ ‘tri’ ở thời cổ đại dường như là cùng một chữ. ‘Dân khả sử do chi, nhi bất khả sử tri chi’ phải chăng có thể hiểu là ‘dân khả sử do chi, bất khả sử chiết chi’?”

Lời này vừa nói ra, cả triều thần đều kinh ngạc, đây là đang xuyên tạc kinh điển Nho gia!

Triệu Hãn nói tiếp: "Chữ do phải chăng có ý là dẫn dắt?"

Ngải Nho Lược trố mắt đứng nhìn, nếu sửa thành như vậy, câu này sẽ trở thành: Bách tính có thể dẫn dắt, nhưng không thể bắt buộc họ phục tùng.

Trên thực tế, Triệu Hãn hiểu như vậy là căn cứ vào sở giản mà hậu thế đã khai quật được.

Đó là một loạt những tấm phên tre thời chiến quốc, trong đó có hai câu: Dân khả sử đạo chi, nhi bất khả sử tri chi. Dân khả đạo dã, nhi bất khả cường dã.

Nhân dân có thể dẫn dắt nhưng không thể ép buộc!

“Ha ha, trẫm cũng suy nghĩ viển vông, chư khanh có thể bình phẩm khác nhau.” Triệu Hãn cũng không ép chúng thần hiểu, nếu không sẽ đi ngược lại tinh thần của câu này.

Hoàng Đế đã nói như vậy thì mọi người sẽ tự nhiên nghiên cứu nó, về sau này nó sẽ trở thành một cách để lý giải.

Triệu Hãn lại nói: "Trẫm ra lệnh phân tộc di dân, nhiều quan địa phương một mực làm liều. Làm liều cũng thôi, dù sao cũng là thi hành mệnh lệnh của Hoàng Đế, có công nhưng không có sai sót. Nếu nhân cơ hội đó, mượn danh nghĩa phụng mệnh Hoàng Đế mà ức hiếp bách tính, làm mất uy tín của Hoàng Đế và triều đình, thì đó là không đúng, nhất định phải bị xử trí. Ngoài ra, sau này trong quá trình thực thi các mệnh lệnh của triều đình, bất kể bách tính có hiểu được hay không cũng nhất định phải giảI thích rõ cho bách tính.”

"Thần ghi nhớ!" Chúng thần cúi đầu chắp tay thi lễ.

Phía Triệu Hãn vẫn còn hai việc nữa, một là biên tu “Minh Sử”, hai là biên tu “Đại Đồng Luật”.

Còn về Lý Tự Thành và Mãn Thanh thì đang trên bờ vực bùng nổ rồi.

...

Trầm Dương, đại hội bàn việc nước.

Bát Kỳ kỳ chủ, chỉ còn lại Đại Thiện, Đa Nhĩ Cổn và Mãn Đạt Hải, ngoài ra còn có thêm một tiểu Hoàng Đế Thuận Trị…

Quý tộc Bát Kỳ, cũng bị thương vong nặng nề.

Ngay cả đại thần nghị chính cũng chết gần nửa. Lúc này trong buổi thượng triều Mãn Thanh, hiện trường tràn ngập những gương mặt mới, không ít người trẻ tuổi tạm thời được thăng quan tiến chức.

Tiểu Hoàng Đế lên ngôi, Đại Ngọc Nhi đứng sau giật dây.

Giọng nói của Đại Ngọc Nhi chậm rãi vang lên: “Đại chiến liên miên, thất bại liên hồi, Liêu Đông Liêu Tây mất thành mất đất. Kết cục như vậy là lỗi tại ai?”

Cháu trai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích là Tích Hàn bước ra khỏi hàng, hầm hầm nhìn Đa Nhĩ Cổn nói: “Hào Cách xúi giục xuất quân đánh trận, Đa Nhĩ Cổn liền đồng ý. Hai người bọn họ, bất chấp chúng ta phản đối, một mực huy động đại quân nhập quan. Nếu như không rút dũng sĩ Bát Kỳ đi, Liêu Nam làm sao có thể bị thất thủ? Nếu không rút dũng sĩ Bát Kỳ đi thì cuộc chiến Diệu Châu làm sao có thể thất bại? Thái Tổ Hoàng Đế nói, bất luận kẻ khác đến mấy đường, ta chỉ đi một đường. Đa Nhĩ Cổn và Hào Cách lại chia đại quân làm hai đạo, còn cử quân Bát Kỳ phân ra đóng tại các thành. Đây chẳng phải là trái với lời dạy của Thái Tổ sao? Hào Cách đã chết, Đa Nhĩ Cổn lại còn sống, Đa Nhĩ Cổn nên bị xử đại tội!”

Đa Nhĩ Cổn mặt không biểu cảm, hắn đã bị quản thúc hơn một tháng nay, hắn biết hôm nay đã đến lúc tuyên bố kết quả xử trí rồi.

Đại thần nghị chính Tô Khắc Tát Cáp bước ra khỏi hàng: “ Bệ hạ, thái hậu, thần muốn vạch tội Đa Nhĩ Cổn. Tội thứ nhất là nói xằng bậy về hoàng phụ nhiếp chính vương, lại còn trực tiếp gọi bệ hạ là tiểu Hoàng Đế; tội thứ hai, khi vẫn còn ở Bắc Kinh, mỗi khi đại quân xuất chinh, hắn ra lệnh bắt văn võ đại thần đều phải quỳ xuống tiễn; tội thứ ba là khi thượng triều ở Bắc Kinh, Đa Nhĩ Cổn đi qua khỏi Ngọ môn mới xuống kiệu; tội thứ tư là đồ nghi trượng, lễ nhạc và thị vệ của Đa Nhĩ Cổn đều theo quy định của Thiên tử.. .”

“Câm miệng!”

Đa Nhĩ Cổn tức giận tím mặt, quát Tô Khắc Tát Cáp: “Những chuyện này cứ cho là ta đã làm thì cũng không đến lượt ngươi tố cáo!”

Tô Khắc Tát Cáp ngẩng cao đầu ưỡn ngực: “Loạn thần tặc tử, ai cũng có thể giết hắn được, ta chỉ là đang làm tròn bổn phận của một vị quan mà thôi.”

Cả triều đình yên lặng không ai nói gì, chỉ còn lại hai người đang tranh cãi.

Tô Khắc Tát Cáp là tâm phúc của Đa Nhĩ Cổn, được Đa Nhĩ Cổn đề bạt hết mình. Vậy mà bây giờ cũng chính hắn giáng cho Đa Nhĩ Cổn một đòn trí mạng.

Đại Ngọc Nhi hỏi Đại Thiện: “Lễ thân vương, tội trạng nhiều như thế, nên xử trí thế nào?”

Đại Thiện cúi đầu nói: “Dựa vào sự định đoạt của thái hậu.”

Đại Ngọc Nhi lại hỏi: “Chư vị nội đại thần có kiến nghị gì không?”

Lãnh Tăng Cơ bước ra khỏi hàng nói: “Tước bỏ chức vị, giáng xuống làm thường dân, tịch thu lại gia sản và ngưu lục”.

Người này xuất thân từ Diệp Hách Na Lạp thị, luôn giữ chức thị vệ của Thuận Trị Hoàng Đế, lại được Đại Ngọc Nhi phong làm nội đại thần và bá tước. Những lời hắn nói đã thể hiện được ý nguyện của Đại Ngọc Nhi.

Lãnh Tăng Cơ vừa dứt lời, cả văn võ trong triều đều ồn ào hùa theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang