Những người đi theo người Hán sớm nhất thì được chia ruộng tự canh tác.
Người Hán toàn bộ đều biến thành những người vừa được lợi vừa có ruộng, tất cả lúc này đều là địa chủ lão gia, ai còn nhớ đến chế độ ruộng đất của Tân triều Đại Đồng nữa?
Dĩ nhiên, không nuôi đầy tớ, nô lệ biến thành người làm thuê, đây cũng là một loại tiến bộ của xã họ.
Nếu như diễn hóa tự nhiên, muốn chế độ nô lệ tan rã, cần nông nghiệp kỹ thuật cùng công cụ nông nghiệp phát triển. Ở xã hội nô lệ điển hình, ngại vì nông nghiệp rơi ở phía sau, tự canh nông chỉ có thể trồng trọt số ít thổ địa, nô lệ tập thể làm lụng ngược lại nhất thích phối hợp năng lực sản xuất.
Người Hán đem đến những kỹ thuật nông nghiệp tân tiến hơn, mặc dù không có dung cụ bằng sắt, nhưng điều kiệu tự canh nông sản xuất cũng đầy đủ.
Thủ lĩnh của sáu bộ lạc đầu hàng trước đều được bổ nhiệm làm quan, mỗi người phụ trách một khu vực rộng lớn, căn cứ vào tình hình cụ thể mà tiến cống ngũ cốc hàng năm, thực tế tương đương với việc phong vương ở thời tiền Tần. Không đủ để hỗ trợ một bộ máy quan liêu tiên tiến hơn.
Một số bộ lạc khác theo chiến đấu, thủ lĩnh được bổ nhiệm làm thị trưởng và khu vực cai trị tương đối nhỏ.
Tri huyện và thị trưởng phải gửi con trai đến đây để học chữ Hán, học chữ Hán và kỹ thuật canh tác, nếu có con gái chưa chồng thì ít nhất phải gửi một người đến đây để lấy chồng người Hán.
Hoàn toàn trở thành một loại chế độ xã hội hỗn hợp.
Mặc dù thực tế chỉ khống chế được một tòa thành, một thôn làng, nhưng địa bàn của Đặng Hữu Chương trên thực tế đại khái chiếm khoảng 1/15 hòn đảo Madagascar, cũng không lớn lắm, tương đương với diện tích một hòn đảo của Đài Loan.
Mozambique ban đầu không phải một quốc gia, cũng không phải khu vực có diện tích lớn, mà chỉ là một hòn đảo nhỏ thôi.
Đảo Mozambique hàng trăm năm nay là trung tâm mậu dịch ở Đông Phi của thương nhân Ả Rập, mãi cho đến khi Da Gama tới, tuyên bố hòn đảo là lãnh thổ của Bồ Đào Nha, sau đó nó thật sự thành lãnh thổ của Bồ Đào Nha.
Lấy đảo Mozambique làm điểm tiếp tế, có thể kéo dài qua Ấn Độ Dương mà không cần đi về phía bắc dọc theo đường biển.
Bởi vậy, đảo nhỏ này trở nên quan trọng nhất, người Bồ Đào Nha đã xây dựng lâu dài kiên cố tại đây.
Hơn năm mươi năm trước, người Hà Lan đã có ý đồ cướp lấy đảo này. Sau khi thất bại, họ muốn lập nên một thuộc địa có chức năng tương tự ở phía đông của Madagascar. Nhưng người Hà Lan thất bại, vùng biển phía đông nơi nơi là rừng mưa nhiệt đới, dân bản xứ tại nơi đó cũng biết súng pháo.
Đảo Mozambique, lâu đài San Sebastián.
Lâu đài này đã tồn tại hàng trăm năm qua, suy tàn theo Bồ Đào Nha, quân đóng tại lâu đài ngày càng ít. Không phải do dân cư không đủ, mà do tài chính eo hẹp, không muốn nuôi nhiều quân đội như vậy.
Trên thực tế, khu định cư bên ngoài lâu đài, là con cháu hỗn huyết của người Bồ Đào Nha di dân, đã sinh sản vượt quá hai nghìn người.
“Thưa thống đốc, một hạm đội Trung Quốc đã đến bến cảng, hình như họ gặp phải gió lốc, muốn cập bờ tiếp viện với tu bổ con thuyền. Nhưng quân đội của bọn họ quá nhiều, có đủ sức để tấn công lâu đài!”
“Đi giao thiệp với người Trung Quốc trước, tiếp tế có thể, sửa thuyền cũng được, nhưng quân đội của bọn họ không được tới gần trong thành!”
Antonio là thống đốc đương nhiệm của Mozambique, đây chắc chắn là một công việc béo bở.
Đặc biệt là sau sự trỗi dậy của Oman, thuộc địa của Bồ Đào Nha ở bán đảo Ả Rập bị mất, đảo Mozambique càng trở nên quan trọng hơn nữa. Tất cả thuyền buôn của Bồ Đào Nha đến Ấn Độ đều phải được tiếp tế ở đảo Mozambique.
Mà toàn bộ nô lệ da đen Đông Phi cũng được đưa đến đảo Mozambique, lại tập thể xuất phát đến Châu Mỹ buôn bán trước.
Thêm một khoản thu nhập khác, có thể nói là tài nguyên cuồn cuộn.
Chỉ cần là người Châu u thì dù có đến từ quốc gia nào, đều có thể đưa tiền cho hoàng gia Bồ Đào Nha. Sau đó, sẽ nhận được một giấy phép chứng nhận sở hữu trang viên lớn ở Mozambique. Không chỉ đơn giản là chủ trang viên, còn có thể có được quân đội tư nhân, thậm chí được tự mình ra pháp luật riêng, nói trắng ra là một lãnh chúa nhỏ.
Loại giấy ghép này trên danh nghĩa là do hoàng gia Bồ Đào Nha ký, nhưng thực tế là được chấp hành bởi thống đốc Mozambique, thống đốc có thể mượn việc này để kiếm lời ngập mặt.
Cảng, bến tàu.
Tùy tùng do Saeed phái tới, chỉ vào lâu đài nói với Trương Thụy Phượng nói: “Hơn một trăm năm trước, đây là lãnh địa của người Ả Rập, người Bồ Đào Nha đáng chết đến mang theo súng kíp pháo chiếm lấy nơi này. Một ngày nọ, Maham Saeed vĩ đại sẽ lấy lại được hòn đảo dồi dào xinh đẹp này!”
“Chúc các ngươi thành công.” Trương Thụy Phượng cười nói.
“Chúng ta chắc chắn sẽ thành công, người bạn Trung Quốc.” Sứ giả Ả Rập nói.
Trương Thụy Phượng hỏi: “Trên đất bằng ở nơi này có nước nào không?”
Sứ giả Ả Rập gật đầu nói: “Có. Ở trung và thượng lưu sông Zambezi có vương quốc Rozvi, ở hạ lưu sông Zambizi có vương quốc Monomotapa, ở bờ bắc của sông Malawia được thành lập bởi liên minh bộ lạc.”
Trương Thụy Phượng lại hỏi: “Ba thế lực này có đang đều chống lại người Bồ Đào Nha không?”