Tuy địa bàn của Tả Lương Ngọc, cũng gặp họa thiên tai sâu bọ, nhưng dọc tuyến Đại Vận Hà còn miễn cưỡng có thể chống đỡ được.
Về phần tấn công Tứ Xuyên, chẳng qua là vì hai mục tiêu: Bình nguyên lương thực Thành Đô, bạc của ruộng muối Xuyên Nam.
Lại thảo luận chi tiết một hồi, rồi mọi người đều tản đi làm việc của mình.
Tiếp đó Tiền Khiêm Ích, Liễu Như Thị yết kiến, mang đến phương án bản thiết âm (ghép vần) đầu tiên.
Tiền Khiêm Ích báo cáo nói: “Trải qua nhiều lần thương thảo sửa chữa, vốn dĩ định bảy thanh điệu, cuối cùng sửa thành năm thanh điệu, tức là: âm bình, dương bình, thượng thanh, khứ thanh, thanh nhập.”
Triệu Hãn gật đầu nói: “Cái này rấy tốt, năm thanh điệu càng ngắn gọn hơn, dễ dàng mở rộng hơn so với bảy thanh điệu.”
Nếu như so sánh với thanh điệu của Hán ngữ hiện đại, âm bình tương đương với thanh một, dương bình tương đương với thanh hai, thượng thanh tương đương với thanh ba, khứ thanh tương đương với thanh bốn – chỉ là tương đương, mà không phải tuyệt đối như thế, trong đó cũng có một chút khác biệt.
Ký hiệu cũng chế định xong rồi: âm bình (ˉ), dương bình (ˊ), thượng thanh (ˇ), khứ thanh (ˋ), thanh nhập ().
Liễu Như Thị nói: “Thiết âm đã định xong rồi, nhưng chữ viết chính âm vẫn còn đang được biên soạn, chủ yếu là có tranh luận về một số âm điệu của chữ viết.
“Được rồi, định âm của chữ thì từ từ làm, các ngươi đến từ các địa phương khác nhau, có tranh luận về âm điệu cũng rất bình thường,” Triệu Hãn nói, “Vừa định âm, vừa biên soạn từ điển đi.”
Bây giờ Tiền Khiêm Ích rất nghe lời, chủ động hỏi: “Đô đốc có chỉ thị gì với biên soạn “từ điển” không?”
Triệu Hãn nói: “Thứ nhất, dễ dàng lý giải, cố gắng dùng tục văn để biên soạn, tránh việc sử dụng văn ngôn; thứ hai, dễ dàng cho việc kiểm tra, tra một chữ không thể dùng đến nửa ngày.”
Tiền Khiêm Ích nói: “Biên soạn tục văn rất dễ dàng, chỉ sợ dễ dàng cho việc kiểm tra thì khó làm.”
Triệu Hãn lấy giấy bút ra, tự mình làm mẫu nói: “Một là dùng chú âm để kiểm tra, căn cứ thanh mẫu vận mẫu để sắp xếp chữ; hai là dùng thiên bàng để kiểm tra, dùng nét ngang nét dọc nét xiên để sắp xếp chữ. Nếu như không đặc định thiên bàng, vậy thì dùng số lượng nét để sắp xếp chữ.”
Đợi Triệu Hãn giải thích xong, Tiền Khiêm Ích và Liễu Như Thị đều không nhịn được kinh thán.
Phương thức kiểm tra này, so với quy tắc kiểm tra hiện có, hiệu suất không chỉ là gấp đôi. Một vài chữ phức tạp hiếm lạ, hiệu suất kiểm tra có thể tăng lên gấp mấy trăm mấy ngàn lần!
Thật sự, cổ đại tra chữ lạ, một chữ có thể tra mất một ngày.
Triệu Hãn còn nói thêm: “Khi biên soạn từ điển, lựa chọn ký tự chung đơn giản nhất làm chữ chính. Nếu như chữ này còn có cách viết khác, xếp ở phía sau là được. Nội dung của mỗi chữ, chia làm: Chữ chính, chú âm, giải thích, nêu ví dụ. Giải thích lại chia làm: Nghĩa góc, dẫn nghĩa, ý so sánh, chuyển nghĩa và các loại khác. Nghĩa của mỗi loại chữ, đều phải tiến hành làm ví dụ, để cho người ta biết được sử dụng như thế nào.”
Triệu Hãn đây là tương đương với định ra quy tắc biên soạn từ điển, còn lại chính là hành động mà thôi.
Dứt khoát lấy hết ra, Triệu Hãn viết một bộ dấu câu, nói: “Hiện nay, các dấu ngắt câu, chỉ là dấu phẩy, dấu vòng mà thôi, đối với người bắt đầu học chữ rất không có lợi. Nhưng nếu gia tăng thêm dấu câu, dấu chấm hỏi, dấu ngoạc kép, dai hai chấm và các loại khác. Sang năm biên soạn lại “Đại Đồng tập” mới, ta dự định in nó theo chiều ngang. In dọc không có lợi cho việc viết số, hơn nữa khi in ấn rất lãng phí giấy.”
Tiền Khiêm Ích cẩn thận lý giải những dấu chấm câu kia, gật đầu nói: “Những dấu châm câu này rất tốt.”
Liễu Như Thị lại hỏi: “Sau này toàn bộ sách, nhất định đều phải in ngang sao?”
Triệu Hãn cười nói: “Sách của dân gian không bắt buộc, nhưng công văn của quan phủ, ấn thư chính thức, sách giáo khoa của trường học, những thứ này đều sử dụng cách viết ngang.”
Ngoại trừ hủ tục quá ác liệt, phải mạnh mẽ cải chính ra, những thứ mới Triệu Hãn mở rộng, bình thường đều không bắt buộc. Hắn chỉ để cho quan phủ làm trước, mượn dùng sức mạnh của quan phủ, dẫn đường dân gian tiến hành cải cách.
Mượn chuyện in ngang mà nói, thương nhân sách của dân gian nhất định sẽ làm theo.
Bởi vì in ngang, có thể tiết kiệm giấy, giáng thấp phí tổn thành bản của bộ sách!
Triệu Hãn liếc mắt nhìn đồng hồ, cuối cùng thứ này cũng có kim phút rồi. Đây là một tiến bộ vĩ đại, dẫn trước Châu u ít nhất mười lăm năm.
“Sắp chạng vạng rồi, ở lại ăn cơm đi.” Triệu Hãn nói.
Đương nhiên Tiền Khiêm Ích, Liễu Như Thị sẽ không cự tuyệt, rất vui vẻ theo hắn đi về phía hậu trạch.
Triệu Hãn vừa đi vừa nói chuyện: “Những sĩ tử thỉnh nguyện kia, có còn đi quấy rối Hàn Lâm Viện không?”
Tiền Khiêm Ích cười nói: “Có đi mấy lần, không có ai để ý đến, nên không đi nữa.”
“Một đám hủ nho, ăn no rửng mỡ.” Triệu Hãn khinh bỉ nói.
Tiền Khiêm Ích nịnh hót nói: “Hủ nho mà thôi, bọn họ sao hiểu được thâm ý của Đô đốc?”
Đi bộ chậm rãi vào hậu trạch, Phí Như Lan đang đọc sách, nhàn nhã dựa vào dưới bóng cây.
Rốt cuộc Bàn Thất Muội cũng không nuôi gà nữa, ngược lại sinh ra hứng thú với nấu nướng. Gần đây nàng thích chế tác điểm tâm, bởi vì làm được quá nhiều, thường xuyên để cho người hầu, thị vệ mang về nhà, quan viên của phủ Đô đốc ngẫu nhiên cũng có thể được chia một ít.