Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1066
Phân chia Nam Dương (2)

❊ ❊ ❊

Corcuera bỗng chốc tuyệt vọng, nếu ông ta làm mất đảo Luzon, sau khi trở về có lẽ sẽ ngồi tù cả đời.

Từ Bồ Đào Nha độc lập khỏi Tây Ban Nha, Hà Lan thì xưng bá ở đảo Java, hàng năm xuất binh chặn lại thuyền Tây Ban Nha, mỗi năm cứ chạy đến nhổ cứ điểm vòng ngoài của Tây Ban Nha. Vì giữ sự thống trị của Manila, mỗi năm có 40% sản lượng bạc trắng của Châu Mỹ trực tiếp vận chuyển đến Manila làm chi tiêu hành chính và phí theo quân.

Có thể tưởng tượng hoàng gia Tây Ban Nha xem trọng Philippines cỡ nào.

Đương nhiên, tham ô cũng cực kỳ nghiêm trọng, 40% sản lượng bạc trắng của Châu Mỹ mỗi năm vận chuyển đến Manila đều tiêu hao rất nhanh. Nói là dùng để chiêu mộ quân đội, rồi chế tạo chiến hạm, nhưng binh lực của Manila thì vẫn chẳng ra gì thế này.

Tuy hoàng gia Tây Ban Nha lũng đoạn mậu dịch thuyền buồm lớn, nhưng mỗi năm buôn lậu cực kỳ kinh người, toàn là quan viên thực dân Châu Mỹ và Philippines buôn lậu.

Corcuera cố gắng bình tĩnh: "Các hạ chớ quên, một khi nước ta mất đi Manila thì mậu dịch chỉ bạc sẽ hoàn toàn cắt đứt. Đến lúc đó, thương nhân Trung Quốc cũng bị tổn thất nặng, tơ sống của Trung Quốc hoàn toàn mất thị trường Châu Mỹ.”

Mậu dịch thuyền buồm lớn gọi là “Mậu dịch tơ bạc”, ý chỉ tơ sống của Trung Quốc và bạc trắng của Châu Mỹ.

Trong đó tơ Hồ có tỷ trọng lớn nhất, cũng là tơ sống của phủ Hồ Châu.

Nếu mậu dịch tơ bạc cắt đứt thì công nhân ở phủ Hồ Châu và xung quanh sẽ có nhiều người thất nghiệp trong thời gian ngắn, nông hộ trồng dâu nuôi tằm cũng bị giảm mạnh thu nhập.

Ngoài ra, thân phận công nông ở Quảng Đông và lân cận cũng bị tổn thất. Bởi vì suất thị trường tơ sống đến từ Quảng Đông chỉ đứng sau tơ Hồ, mà tơ sống của Quảng Đông là vận chuyển từ những nơi như Giang Tây, Hồ Nam.

Trịnh Quốc Trung khinh thường nói: “Ích lợi của thương nhân sao có thể đánh đồng với uy nghiêm của triều đình?”

Corcuera không biết nên nói cái gì, bàn ích lợi thương nghiệp với quan viên Trung Quốc khiến ông ta cảm giác mình là tên ngốc.

Trịnh Quốc Trung rất muốn giết hết đám khốn nạn này.

Nhưng Trịnh Quốc Trung gánh vác một nhiệm vụ quan trọng, đó là trong chiến đấu không ảnh hưởng tình hình cuộc chiến phải ném Tổng đốc Philippines và đại quân đi quần đảo Philippines càng xa về phía Nam.

Nhất định phải đánh Tây Ban Nha, nhưng không thể đập chết trong một lần, không thể để Hà Lan một mình làm bá chủ.

Trịnh Chi Long và thương nhân Nam Dương cung cấp nhiều thông tin cho Triệu Hãn. Tổng hợp những thông tin này, Triệu Hãn và Nội các thảo luận nhiều lần, tính toán ra kết quả có lợi nhất cho Trung Quốc. Tức là: Trung Quốc chiếm lĩnh đảo Luzon, Hà Lan chiếm lĩnh khu vực Nam Bộ đảo Mindanao, Tây Ban Nha tiếp tục chiếm lĩnh quần đảo Nam Bộ.

Như vậy là, Tây Ban Nha, Hà Lan, Sulu, ba nước sẽ rơi vào hỗn chiến lâu dài.

Trung Quốc là mẫu quốc của Brunei, Sulu, tùy thời có thể căn cứ ích lợi của bản thân tham gia chiến tranh.

Đồng thời, Tây Ban Nha cũng có thể kéo dài hơi tàn, tiếp tục mậu dịch tơ bạc, mang đến nhiều bạc trắng Châu Mỹ cho Trung Quốc, lại vận chuyển hàng hóa Trung Quốc đi thị trường Châu Mỹ.

Triệu Hãn thân là hoàng đế, trong đầu không thể chỉ suy nghĩ báo thù, còn phải suy xét toàn bộ đại cục.

Nếu hoàn toàn đuổi Tây Ban Nha ra Nam Dương, theo tổng thể và về lâu dài thì Trung Quốc và Tây Ban Nha sẽ lưỡng bại câu thương, chỉ có Hà Lan được lợi.

"Đứng lại!"

“Tránh ra!”

Quan chỉ huy hải quân và lục quân của Hà Lan biết tin Trung Quốc và Tây Ban Nha đàm phán, lúc này rốt cuộc vội vàng tới.

Nhưng họ bị ngăn ở bên ngoài, không thể đến gần.

Trịnh Quốc Trung mỉm cười hạ lệnh: “Thả bọn họ qua đây.”

Có ba đại biểu đàm phán bên Hà Lan, trừ quan chỉ huy hải quân, lục quân ra, người chủ đàm phán thật sự là Fredrik.

Dựa theo tiêu chuẩn phát âm dịch đời sau thì Fredrik nên phiên dịch thành Frederick. Trong lịch sử, Trịnh Thành Công thu phục Đài Loan từ tay người này, nhưng Fredrik lúc này vẫn chỉ là “Thương vụ cấp cao” của công ty Đông Ấn Độ.

“Mời ngồi.” Trịnh Quốc Trung nói.

Fredrik hỏi thẳng: “Cho hỏi vừa rồi các ngươi nói đến đâu?”

Trịnh Quốc Trung đáp: "Tây Ban Nha bồi thường nước ta một trăm nghìn peso, đổi lại quân đội Trung Quốc rút ra Luzon.”

“Đừng mắc mưu của bọn họ!” Fredrik lập tức nói.

Một khi Trung Quốc rút quân, Hà Lan cũng phải rút đi và không vớt được chỗ tốt gì.

Bởi vì quần đảo Nam Bộ Philippines, mỗi cứ điểm đều có quân trú đóng. Đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha đã lâu không có tin gì, hơn phân nửa là tập hợp binh ở quần đảo Nam Bộ, rất có thể tụ tập đại quân Tây Ban Nha trên nghìn người.

Lúc ấy hải quân, lục quân Trung Quốc bỏ chạy thì Hà Lan không đánh lại.

Tổng đốc Tây Ban Nha Corcuera không thèm để người Hà Lan vào mắt, liếc qua Fredrik nói: “Tây Ban Nha chỉ đàm phán với Trung Quốc, các ngươi ở đây dự thính là được.”

Fredrik phản bác lại: Trung Quốc và Hà Lan là đồng minh, Hà Lan có quyền tham dự đàm phán, cũng có quyền chia sẻ ích lợi chiến tranh.”

Trịnh Quốc Trung lại nhấn mạnh: “Đảo Luzon phải thuộc về Trung Quốc, Trung Quốc cũng lấy đảo Mindoro.”

Đảo Mindoro thì không bắt buộc lấy, nhưng khi đàm phán cần thét giá cao ngất trời.

Corcuera nói: “Điều này không thể nào. Chỉ cần quân đội Trung Quốc rút ra Manila, Tây Ban Nha sẽ thừa nhận thành Lingayen và phía Bắc đảo Luzon thuộc về Trung Quốc.”

Fredrik không kiềm được chen vào: “Manila nên thuộc về Hà Lan!”

Ba nước đều muốn Manila, nơi này là trung tâm mậu dịch Nam Dương.

"Vậy tiếp tục đánh.” Trịnh Quốc Trung nói.

Lại dây dưa một lúc, rốt cuộc đàm phán vẫn không thành công, Tây Ban Nha kiên quyết không chịu bỏ Manila.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »