Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 334
Tôn thất tìm nơi nương tựa (2)

❊ ❊ ❊

Trên thực tế, ở Chính Đức, loại tình trạng này trong năm Gia Tĩnh, cũng rất phổ biến. Thời kỳ sau Chính Đức, có một vài tôn thất không có lương thực vài năm, vố số long tử long tôn đi ăn xin để sống, sau khi Gia Tĩnh đăng cơ, bọn họ mới liên kết chạy đi cáo ngự trạng.

Chu Dựa Vinh còn nói: “Đoạn thời gian trước, bách tính Nhiêu Châu khởi nghĩ, công phá phủ thành, chiếm lĩnh vương phủ. Đám tôn thất chúng ta, cũng có rất nhiều người nhập bọn tạo phản, đáng tiếc chung quy cũng không đánh lại được quan binh. Nghe nói Lư Lăng Triệu tiên sinh nhân nghĩa, chúng ta lập tức một đường trốn đến đây, đi dọc theo sông Phủ xuống. Nử đường biết được có nghĩa quân ở Phong Thành, nên đã tới đây tìm vài vị tướng quân nương tựa.”

Phí Ánh Củng thở dài nói: “Ài, triều đình vô đạo, đến ngay cả tôn thất cũng tạp phản, giang sơn Đại Minh này sao có thể không diệt vong đây?”

Những tôn thất này đều giống như ăn mày vậy, Phí Ánh Củng chiêu đãi một phen, cuối cùng bọn họ cũng được ăn một bữa cơm no.

Buổi chiều, có người đưa thư mật tới, nhưng lại không chịu nói ra lai lịch của bản thân.

Thư mật chỉ có hai câu: “Tuần phủ sẽ không xuất binh, đề phòng quan binh sông Duyên Ô đánh lén Cát Thủy.”

Phí Ánh Củng triệu tập các tướng nghị sự, Cổ Kiếm Sơn cũng lên bờ rồi.

“Thư này có khi nào là giả không?” Hoàng Yêu hỏi.

Phí Ánh Củng nói: “Chắc là sẽ không giả, Tuần phủ bị dọa sợ rồi, Tổng binh bị vây cũng không dám đến cứu viện.”

Bọn họ bao vây Phong Thành mấy ngày cũng không tính công thành mà là vây thành đánh viện binh, muốn tiêu diệt viện quân của Tuần phủ.

Cổ Kiếm Sơn nói: “Chủ lực thủy quân chúng ta đều ở đây, nếu như kẻ địch thực sự từ sông Duyên ô đến chỉ sợ là sẽ khó đối phó. Bọn họ có thể cướp bóc thôn trấn, thủy quân Cát Thủy khó có thể đuổi theo.”

“Thủy quân trở về đi, có vấn đề gì ta sẽ chịu trách nhiệm.” Phí Ánh Củng nói.

Hoàng Thuận nói: “Ta cũng đồng ý để thủy quân trở về, cho dù Tuần phủ có dẫn binh đến cứu viện Phong Thành, chúng ta cũng không sợ. Nói không chừng, sau khi thủy quân rời khỏi, Tuần phủ mới dám đến tìm đường chết!”

Má Lý Chính trúng tên, còn gãy hai cái răng, tạm thời không thể nói chuyện, hắn vỗ tay tỏ vẻ đồng ý.

Sau khi mọi người quyết định, Cổ Kiếm Sơn lập tức dẫn thủy quân rời khỏi, nhưng lại để mấy trăm phúc giáp trụ lưu lại.

Đêm đó.

Dương Gia Mô, Tạ Long Văn dẫn binh bất ngờ tập kích đại hộ, toàn bộ nam đinh Chu gia bị giết, Vạn gia bị bắt đến đại lao huyện nha.

Tội danh là cấu kết phản tặc!

Đại hộ toàn thành đều bị dọa sợ, nhưng lại không dám nhúc nhích, chỉ dám âm thầm câu kết với nhau.

“Các vị còn chờ cái gì? Chờ chết sao?”

Một người trẻ tuổi rống to: “Không biết phản tặc vây thành đến khi nào, viện binh Nam Xương không có chút động tĩnh gì. Nếu như Dương Gia Mô ăn hết lương thực rồi, ngươi và ta đều phải chu cấp, Vạn gia chính là kết cục của chúng ta!”

“Nhỏ giọng chút, nhỏ giọng chút!”

Một thân sĩ lớn tuổi khác nói: “Lão hủ cảm thấy, có thể quyên chút lương tiền cho quan binh, bọn họ có lương tiền thì sẽ không giết người. Huống chi, cướp lương của Chu gia, Vạn gia cũng đủ cho quân thủ thành ăn được hai tháng.”

Người trẻ tuổi cả giận nói: ‘Theo ta thấy, không bằng theo tặc đi!”

“Lão phu có ruộng ở ngoài thành,” Lại có thân sĩ nói, “Hơn một vạn mẫu ruộng, theo tặc sẽ mất hết, Triệu tặc kia bắt chia ruộng!”

“Hết sức thiển cận,” Người trẻ tuổi châm chọc nói, “Chẳng lẽ các ngươi cho rằng, huyện Phong Thành này còn có thể thủ sao? Một khi phá thành, không cần biết là ngươi tình nguyện hay không, đến lúc đó đều phải chia ruộng. Sớm muộn gì cũng phải chia ruộng, tại sao bây giờ không hiến thành lập công?”

Một thân sĩ cười lạnh nói: “Đương nhiên Đồ gia ngươi không sợ chia ruộng, ngoài thành chỉ có hai ba nghìn mẫu đất.”

Các thân sĩ tan rã trong không vui, bọn họ đối diện với phản tặc thì như nhược, đối mặt với quan binh cũng nhu nhược, chỉ có đối mặt với tiểu dân thì mới có thể cứng rắn lên.

Đồ Xương Hàn trở về nhà, lấy ở dưới gối ra một quyển “Đại đồng tập”.

Hắn không hề có ý phản đối việc chia ruộng, bởi vì Đồ gia dựa vào chuyện kinh doanh để kiếm lời. Đồn thời, Đồ Xương Hàn còn là một tú tài, có chí hướng giúp đỡ thiên hạ, hắn có chút tán thưởng với nội dung của “Đại đồng tập”.

Ngủ thẳng tới nửa đêm, Đồ Xương Hàn bị tiếng ồn ào làm tỉnh.

Trong thành phóng hỏa, thứ này cháy rất lớn, các khu vực xung quanh đều chủ động chạy tới cứu hỏa.

Đồ Xương Hàn nhân cơ hội này triệu tập gia nô, rút kiếm hô to: “Triều đình vô đạo, Lư Lăng Triệu tiên sinh nhất định sẽ lấy được thiên hạ. Nô bộc các ngươi, cũng có thể được Triệu tiên sinh chiếu cố. Hôm nay, trong thành phóng hỏa, nhất định là do nội ứng làm việc cho Triệu tiên sinh, mọi người đi theo ta đoạt thành lập công! Mỗi người ở đây đều được lĩnh một lượng bạc!”

“Thiếu gia không được,” Quản gia sợ hãi, “Thi cốt lão gia chưa lạnh, sao thiếu gia có thể hành động như thế, nếu như vì chuyện này mà dẫn tới tai họa cho Đồ gia, thì lão gia ở dưới cửu tuyền không được an tâm!”

Đồ Xương Hàn giận dữ: “Nếu còn huyên náo nữa, ta sẽ chém chết ngươi!”

Không bao lâu sau, Đồ Xương Hàn dẫn theo hai mươi gia nô cầm gậy độc đi về phía cửa thành, dọc đường hô to: “Phản tặc vào thành, phản tặ vào thành!”

“Không cần hoảng loạn, không được chạy trốn!”

Dương Gia Mô và Tạ Long Văn cùng với hai gia đinh còn sống sót của Dương Gia Mô lần lượt trấn thủ bốn đạo tường thành.

Nhưng mà, huyện Phong Thành có mười hai cửa thành!

Rất nhiều binh lính thủ thành thấy trong thành phóng hỏa đều muốn về nhà hỗ trợ dập lửa. Lại nghe được tiếng la hét vang lên liên tiếp, tưởng rằng phản tặc đã trà trộn vào trong thành nên tất cả đều sợ chết chạy trốn.

Dương Gia Mô chém chết liên tiếp mấy người, nhưng vẫn không trấn áp được mọi người chạy tán loạn.

Lúc này, thậm chí ngoài thành còn chưa xuất binh mà binh lính thủ thành đã bị dọa cho sợ hãi.

Mới đầu Tạ Long Văn còn ngăn cản binh lĩnh chạy trốn, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ của phản tặc truyền đến từ ngoài thành, lập tức hắn chạy như điên từ thành lâu đi xuống bên dưới.

Trên đường chạy, còn có thể phân tâm kéo quan phủ, hét lớn: “Mau mở cửa thành ra!”

Không có ai để ý, tất cả quan binh chỉ chạy.

Tạ Long Văn muốn mở cửa chạy trốn, nhưng không có binh lính hỗ trợ, dùng sức của một người rất khó mở ra. Hắn không dám lãng phí thời gian, xoay người chạy vào trong phố, trèo tường trốn vào trong phòng củi của một nhà nào đó.

Dương Gia Mô thấy tình hình không ổn, nhanh chóng cởi miên giáp, thuận theo tường thành chạy về phía bắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »