Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1849
Kế hoạch mở rộng Đông Bắc (2)

❊ ❊ ❊

Tạm thời không thiết lập đơn vị các cấp, đề phòng Bộ nào đó thừa cơ hống hách!

Hầu Như Tùng chỉ vào cánh đồng bên bờ sông nói: “Qua một hoặc hai năm nữa, khi những thôn làng ở đây trở nên hưng thịnh thì có thể thu thuế điền từ bọn họ, ai có thể làm ruộng thì thu lương thực làm thuế, ai không thể làm ruộng thì thu da lông làm thuế. Mấy năm sau, lương thực dư dả, quân lương không cần phải vận chuyển từ phương xa đến nữa.”

Trương Đình Huấn hỏi: “Ta thấy ở đây chỗ nào cũng có thể trồng trọt, tại sao không di dân khai hoang nhiều hơn?”

Hầu Như Tùng giải thích: “Ăn cơm phải ăn từng miếng, Trọng điểm của việc di dân ở Đông Bắc ngày nay, là thủ phủ và xung quanh An Đông đô hộ phủ (Cáp Nhĩ Tân). Cho dù là ở đó, dân di cư hợp pháp cũng không muốn đi, lúc đầu cưỡng chế đuổi họ đi, còn gây ra một trận náo loạn không lớn không nhỏ, triều đình chỉ có thể đày tội phạm đến bên này, nhưng có phải Nam Kinh bắt những kẻ đánh bài quá tàn nhẫn rồi hay không.”

Trương Đình Huấn gật đầu: “Năm ngoái thường xuyên bắt những kẻ đánh bài, nghe nói mấy tay côn đồ, ông chủ, chưởng quỹ của sòng bạc đều lãnh án lưu đày, vợ con của chúng cũng bị liên lụy theo.”

“Vậy thì đúng rồi, Lý đô hộ (Lý Chính) thỉnh cầu đấy.” Hầu Như Tùng cười nói: “Khắp nơi trên cả nước bắt người, lần lượt áp giải tội phạm bị lưu đày đến Hắc Long Giang, trong vòng ba năm phải có ba mươi bốn mươi ngàn người mới được. Khi dân số ở Đô hộ phủ đã đầy thì sẽ bố trí tội phạm bị lưu đày tại các trạm dịch lân cận và xung quanh những trạm dịch ven sông, dựng lên từng thôn làng của người Hán, sau này lại thăng cấp thành huyện lỵ, chắc chắn có thể gây kinh sợ và áp đảo thổ dân xung quanh. Đây chính là kế hoạch mở rộng Đông Bắc của triều đình, không vội, từ từ làm, chúng ta đến đây để mở đường. Chỉ cần những dịch thừa mà ngươi đã gặp không chết cóng hay chết vì bệnh, sau này nhất định có thể làm trưởng trấn, chẳng những quản lý người Hán, mà còn cai quản các bộ lạc xung quanh trấn.”

Đông bắc không phải thuộc địa, nơi này được phát triển như một địa phương. “Đa tạ Hầu tướng quân đã giải thích nghi hoặc.” Trương Đình Huấn chắp tay nói.

Những chuyện này đều do Lý Chính sắp xếp, để Trương Đình Huấn quen thuộc tình huống trên đường đi, không hiểu cái gì thì nhờ Hầu Như Tùng giải thích.

Hầu Như Tùng nói tiếp: “Chỉ cần không phải bọn quỷ La Sát, gặp được người ở đây, đều có thể nhờ bọn họ hỗ trợ. Gặp tình huống khẩn cấp thì đi tìm thổ dân của những bộ lạc gần đây, bất kể là người Đạt Oát Nhĩ, hay là bộ tộc nào khác, bọn họ đều sẵn lòng tập hợp quân đội tương trợ, bởi vì bọn họ cũng có mối thù sâu đậm với quỷ La Sát.”

“Hiểu rồi.” Trương Đình Huấn gật đầu.

Trong lịch sử, người Đạt Oát Nhĩ bị Mãn Thanh ức hiếp thậm tệ, nhưng khi đối mặt với bọn giặc Ca Tát Khắc, bọn họ đều cho rằng Mãn Thanh mới là người nhà.

Không có hắn, Ca Tát Khắc quá hung tàn!

Hầu Như Tùng chỉ vào bờ phía trước: “Trước kia ở đó có một trại lớn, còn có hoàng thân quốc thích của Thát Tử sống ở Kiến Châu. Quỷ La Sát nhân lúc trại chủ đi tham gia tiệc cưới, tập kích công chiếm thành trại, những người không chạy trốn kịp đều bị giết sạch, sau đó còn thiêu hủy cả trại. Vào mùa đông, nhiều tộc nhân của bộ lạc chết vì lạnh và đói. Bây giờ, đô hộ phủ nhân cơ hội ở lại trong trại, đã xây dựng một trạm dịch, đặt tên theo tiếng địa phương là “Trạm Ái Hồn” Đây là trạm dịch gần Hải Lan Bào nhất, đi về phía bắc sáu mươi dặm chính là Hải Lan Bào.

Đất đai xung quanh trạm Ái Hồn màu mỡ, tiếp giáp với Hải Lan Bào có vị trí chiến lược quan trọng, nơi đây chắc chắn sẽ là thôn làng phát triển trọng điểm trong tương lai, ước tính hai mươi năm nữa sẽ trở thành trấn Ái Hồn.

Sắc trời đã tối, đội vận lương quyết định cập bờ nghỉ ngơi

Người Đạt Oát Nhĩ vốn định cư ở Ái Hồn, chỉ hai ba trăm người lục tục quay về, rất nhiều người chết vì thiếu ăn thiếu mặc. Bọn họ cư ngụ xung quanh trạm dịch, coi dịch thừa và dịch tốt như người bảo vệ, nhìn thấy đội vận lương đến lại chủ động hỗ trợ bốc dỡ hàng.

Nói bô bô một đống, Trương Đình Huấn hỏi người dẫn đường: “Bọn họ đang nói gì vậy?”

Người dẫn đường giải thích: “Những người Đạt Oát Nhĩ này đang hỏi thương nhân khi nào thì mang muối đến trạm dịch, muối ăn dự trữ không đủ nên không trao đổi với bọn họ, hiện tại tất cả đều trông chờ vào thương nhân người Hán.”

“Trước đây bọn họ ăn muối gì?” Trương Đình Huấn hỏi.

Người dẫn đường trả lời: “Một số bộ lạc ăn muối hồ, một số khác ăn muối đất, mùi vị không ngon, rất đắng, lại còn khó tìm. Cho tới năm ngoái vận chuyển đến một lượng lớn, những người này nếm được ngon ngọt, sẽ chờ dùng da lông đổi lấy muối”

Hầu Như Tùng gọi Trương Đình Huấn qua, nhỏ giọng nói: “Cố ý không giao đủ, đầu tiên khiến cho bọn họ nếm mùi ngon ngọt, lại giữ khẩu vị của bọn họ, đối phó với thổ dân thì phải như vậy. Ngươi đã đi Sơn Tây và Thiểm Tây ở biên giới Hà Bắc, cách làm ở bên đó cũng không khác là bao, không chỉ kiểm soát lượng muối ăn vận chuyển, lá trà cũng được kiểm soát đến mức nếu không có lá trà để ăn, người Mông Cổ sẽ xuất hiện những vấn đề kỳ quái, lá trà chính là mạng sống của người Mông Cổ.”

Trương Đình Huấn tò mò hỏi: “Làm sao ngăn chặn thương nhân vận chuyển quá nhiều trà?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »