Tiếp tục kiểm tra tới lứa các bé gái. Kết quả toàn bộ từ mười tuổi trở xuống đều bị bó chân biến dạng.
Xem ra tập tục bó chân ở huyện Gia Thiện, bó đến mức khiến cơ thể bị tổn hại đã có từ mười, hai mươi năm trước nhưng số lượng chỉ lẻ tẻ. Mấy năm gần đây tình hình mới nặng thêm, các bé gái con cháu nhà giàu nhất đều bó chân theo cách này.
Sau khi cẩn thận xem xét, thầy thuốc thở dài nói: "Cô tiểu thư lớn tuổi nhất đây, xương chân đã hoàn toàn biến dạng.
Sau này thả chân ra thì có lẽ có thể đi đứng dễ dàng hơn nhưng không thể phục hồi nguyên trạng. Còn các cô tiểu thư còn lại thì vẫn còn có khả năng phục hồi, sau này nhất định không được bó chân nữa.”
Trần Nghiêu Hối gọi cô bé đó lại, hỏi: “Ngươi mấy tuổi rồi?"
Bé gái trả lời: "Mười tuổi."
Trần Nghiêu Hối lại hỏi Tôn Đông Khanh: "Đây là con gái của ngươi à?"
Tôn Đông Khanh nói bằng giọng lấy lòng: “Dạ phải, xin huyện tôn tha cho, thảo dân lập tức thả chân cho con gái.”
Trần Nghiêu Hối lại hỏi: "Tại sao mười tuổi mà không đi học?”
Tôn Đông Khanh trả lời: "Học ở nhà cũng thế cả, con gái xuất đầu lộ diện không được hay.”
"Đâu có bắt con gái của ngươi học trường nhỏ phổ thông, ngươi là nhà giàu nhất của huyện ta, tại sao không cho con gái học ở trường nữ sinh?"
Trần Nghiêu Hối quát lớn: “Bất chấp lệnh vua, tội không thể tha, giấy phép kinh doanh muối của nhà họ Tôn các ngươi bị thu hồi!”
Tôn Đông Khanh lập tức sững người, khóc lóc nói: “Xin huyện tôn tha mạng cho, mong huyện tôn giơ cao đánh khẽ, ngày mai thảo dân sẽ… Không, hôm nay thảo dẫn sẽ cho con gái tới trường!”
Việc quản lý đi học ba năm bắt buộc thực sự rất lỏng lẻo, nếu khăng khăng không chịu cho con đi học thì quan phủ cũng chỉ thường nhắm một mắt, mở một mắt.
Nhưng hôm nay đã bị bắt được, Trần Nghiêu Hải chắc chắn phải nghiêm trị để lấy uy.
Hiện tại, tới sáu phần mười quan viên của tân triều Đại Đồng đều là dạng không chính quy, không có xuất thân khoa cử đàng hoàng.
Cùng với việc cưỡng chế chia ruộng và phân chia gia đình, trật tự thâm căn cố đế ở địa phương cũng đã bị đập tan, một viên tri huyện có thể dìm chết cả vọng tộc thân sĩ.
Quan địa phương các cấp đều thích làm như vậy, chỉ cần cách làm hợp pháp thì càng chèn ép các gia tộc có ảnh hưởng lớn, tiếng tăm thiết diện vô tư của quan viên sẽ càng lên cao.
Nhà giàu nhất một huyện không cho con gái đi học nên bị tri huyện trừng trị tới độ bật khóc, còn tước quyền kinh doanh cửa hàng muối. Nếu chuyện này xảy ra ở Đại Minh thì e là sẽ bị người ta cười chết mất.
Hơn nữa, thánh chỉ sau khi được nội các bổ sung rất thú vị, chỉ phạt cô gái bó chân và chồng, không phạt cha mẹ của họ. Nhưng đây là một chuỗi tác động liên hoàn, phụ nữ bị bó chân tới mức cơ thể bị tổn hại thì không thể đi học. Cha mẹ không cho con gái đi học sẽ bị trừng phạt đúng không? Nhà trường không chịu nhận sao? Ta mặc kệ, ta chỉ biết là ngươi không cho con gái đi học. Nhất định phải nghiêm trị!
Trần Nghiêu Hối tiếp tục răn dạy: "Bất kể nam nữ đều phải học đủ ba năm, không được làm trái lệnh vua. Hôm nay chỉ mới tước quyền kinh doanh cửa hàng muối của ngươi thôi. Nếu ngươi dám tái phạm, các việc buôn bán khác của ngươi cũng sẽ bị tăng thuế ngoài định mức!”
Tôn Đông Khanh vốn đang kêu khóc, nghe vậy vội vàng gật đầu: “Nhất định không tái phạm, nhất định không tái phạm!"
Trên đường phố ở huyện thành, các tuần cảnh có thêm công việc mới.
Bọn họ thường xuyên lia mắt nhìn chân của phụ nữ, thấy ai đi giày gót sen là lập tức xông tới. Nếu váy che khuất mu bàn chân thì bắt tự kéo gấu váy lên.
"Dừng kiệu!"
Hai tên tuần cảnh chặn mấy chiếc kiệu lại.
Kiệu phu vội vàng hạ kiệu, một tên người hầu bước tới: “Quân gia, đây đều là nữ quyến nhà quyền quý trong thành đi dâng hương ở chùa Thanh Lương ngoài thành.”
Một tên tuần cảnh quát mắng: "Tất cả ra khỏi kiệu kiểm tra, bệ hạ có lệnh, không được bó chân làm hại cơ thể, không được đi giày gót sen!
Các ngươi biết kết cục của việc chống lệnh vua là gì rồi đấy!”
Các phụ nữ nhà quyền quý vốn đang bực mình, nghe thấy hai chữ “lệnh vua” lập tức không dám bất mãn mảy may, ngoan ngoãn chui ra khỏi kiệu, đứng một chỗ.
Trong số năm nữ quyến có bốn người đi giày gót sen, chỉ có một người đi giày bình thường.
Tuần cảnh chỉ vào bốn người đi giày gót sen: “Thỏa hiệp, cởi tất, kiểm tra chân!”
Các nữ quyến cảm thấy bị làm nhục, không nói gì cũng không có động tĩnh gì, chỉ lạnh mặt đứng tại chỗ.
Tuần cảnh nói: "Bắt bỏ vào tù, chờ chồng các cô tới đích thân cởi giày ra kiểm tra. Nếu điều tra ra làm trái lệnh, chồng các cô sẽ bị mất chức quan, tước giấy phép đặc biệt, không có giấy phép đặc biệt thì sẽ bị đánh thuế nặng!”
Các nữ quyến bị dọa sợ nhưng vì sĩ diện nên không muốn cởi giày ở lề đường.
Người hầu đi tới, lặng lẽ đút bạc, nói khẽ: “Hai vị quân gia giơ cao đánh khẽ, xin vui vẻ nhận chút lòng thành này.”
Hai tên tuần cảnh nuốt nước bọt, do dự mấy giây, lẳng lặng nhận bạc, nhắc nhở: “Các ngươi lập tức trở về nhà, không được ra khỏi thành dâng hương nữa. Chuyến này là lệnh vua, huyện thái gia giám sát rất gắt gao. Về nhà rồi, nếu có bó chân thì nhanh nhanh cởi ra. Ngoài ra, sau này không được đi giày gót sen nữa, đi trong nhà cũng sẽ gặp xui xẻo.”