Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 278
Tru tâm (1)

❊ ❊ ❊

Chùa Thanh Nguyên ở ngoại thành huyện Cát Thủy, là tổ tiên của phái thiền tông Thanh Nguyên.

Nếu như không phải như thế, lúc trước, lúc Vương Dương Minh làm quan ở Giang Tây, địa điểm đầu tiên dạy học chính là chùa Thanh Nguyên, lấy phật đường làm giảng đường. Bởi vậy, chùa Thanh Nguyên chẳng những có lực ảnh hướng rất lớn ở phật môn mà còn được rất nhiều sĩ tử thiện nho hợp nhất kính trọng.

Trâu thị ở cửa đông, có đệ tử của Trâu Nguyên Tiêu đã chết trải rộng khắp Cát An, đến ngay cả Lý Bang Hoa cũng là học sinh của Trâu Nguyên Tiêu.

Đám người này trộn vào với nhau là muốn làm cái gì?

Cho dù không làm chuyện gì xằng bậy thì cũng phải đàn áp để làm gương!

Nhìn thấy Trâu thị bị xét nhà, Lý Bang Hoa sợ tới mức vội vàng đến gặp Triệu Hãn: “Tổng trấn, ngươi dùng sức quá mạnh rồi, sao có thể thi hành biện pháp chính trị như thế chứ!”

“Lý tiên sinh, mời ngồi.” Triệu Hãn mỉm cười nói.

Lý Bang Hoa lo lắng nói: “Sao mà ngồi được chứ? Không thể khám xét Trâu gia được, một khi xét nhà, nội bộ sĩ tử ba huyện sẽ lục đục.”

Nếu Lý Bang Hoa không ngồi vậy thì Triệu Hãn tự mình ngồi: “Ta biết, Nam Cao tiên sinh (Trâu Nguyên Tiêu) có đệ tử trải khắp thiên hạ. Trong đó bao gồm của Lý tiên sinh cũng là đệ tử thân truyền của Nam Cao tiên sinh.”

“Ta không phải vì ân sư mà cầu tình cho người nhà họ,” Lý Bang Hoa kiên nhẫn giải thích, “Trâu gia thực sự không thể động vào được!”

Kê biên tài sản Trâu gia, tương đương với việc chọc vào tổ ong vò vẽ, đương nhiên Triệu Hãn rất rõ.

Bản thân Trâu Nguyên Tiêu và Triệu Nam Tinh, Cố Hiến Thành cũng được gọi là “Đông Lâm tam quân”. Trâu Nguyên Tiêu là con trai độc nhất của Trâu Toại, công tác ở biên cương rồi bệnh chết. Hai người con trai, một người cháu của Trâu Toại đi vào kinh xả thân vì triều đình giết Thát Tử mà hi sinh.

Không cần biết nói như thế nào, Trâu gia đúng thật là trung quân ái quốc.

Ba tiểu bối của Trâu gia, tiêu tốn tài sản tập hương hương dũng, lúc đó đi còn nhanh hơn cả Tuần phủ. Bọn họ từ GiagTaya xuất phát đi đến Bắc Kinh, Thát Tử còn chưa rời khỏi thì bọn họ đã đao thật thương thật liều mạng với Thát Tử cho tới khi hi sinh.

Nhất mạch này của Trâu Nguyên Tiêu, thật ra là đã đoạn tuyệt, đầu nhập vào Triệu Hãn chỉ có con cháu con thừa tự.

Danh vang khắp thiên hạ, đệ tử nhiều, trung liệt vô song, đây là cửa đông Trâu thị, bây giờ đã bị Triệu Hãn ra lệnh xét nhà.

Trong địa bàn quản lý, đoán chừng rất nhiều sĩ tử xem náo nhiệt, bao gồm cả sĩ tử tầng thấp nhất trung thành với Triệu Hãn cũng đều đứng ra bênh vực Trâu gia.

Nếu như đang chơi trò chơi máy tính, hiệu quả phản đối kê biên tài sản Trâu gia, rất có khả năng xuất hiện “tính ổn định giảm đi một phần.”

Đột nhiên, Triệu Hãn cười lạnh nói: “Lý tiên sinh,ngươi cảm thấy ta có thể chiếm cứ ba huyện là dựa vào cái gì? Dựa vào thân sĩ sao?”

“Thứ dựa vào chính là chia ruộng.” Trong lòng Lý Bang Hoa hiểu rất rõ.

Triệu Hãn lại hỏi: “Trâu gia phá hỏng chính sách chia ruộng, trước khi chia ruộng đã âm thầm đưa mấy nghìn mẫu đất cho chùa Thanh Nguyên làm ruộng chùa. Đây là là muốn lật đổ căn cơ thống trị của ta, như thế thì sao có thể dễ dàng tha thứ?”

Lý Bang Hoa thở dài nói: “Nếu thực sự chỉ vì chính sách chia ruộng thì tại sao bây giờ mới kê biên tài sản Trâu gia. Tâm tư của Tống trấn, ta hiểu rất rõ, ngài đơn giản là đàn áp thân sĩ mà thôi. Nhưng muốn đàn áp thì cũng phải có mức độ, thân sĩ đã muốn điền sản ra, bọn họ đang từng bước lùi về phía sau, chúng ta không thể luôn ép sát, nếu không nội bộ nhất định sẽ lục đục.”

“Bọn họ lui ra phía sau sao? Bọn họ đang ép ta động thủ!” Triệu Hãn giận dữ, “Tay chân đều đã duỗi đến phủ Tổng binh rồi!”

Lý Bang Hoa khuyên nhủ: “m thầm kết tư thân, quả đúng là dễ dàng dẫn đến chuyện lập bang kết phái, nhưng chỉ cần khống chế ở mức độ nhất định, ngược lại sẽ có lợi khiến cho thân sĩ nguyện trung thành.”

Đây là vấn đề quan niệm tư tưởng, những người khởi binh ở các thời đại, vì mượn sức thân sĩ và thực lực các phái đều sẽ không ngăn cản loại quan hệ thông gia này, thậm chí chủ quân còn chủ động kết thân với đại tộc.

Ví dụ như Lưu Tú, con trai của Vị Diện, đầu tiên là cưới thiên kim âm Lệ Hoa làm thê tử, qua gần một năm thì lại cưới cháu gái của Thục Định Vương Quách Thánh Thông.

Lý Bang Hoa đúng là suy nghĩ vì Triệu Hãn, sau khi thân sĩ liên hôn, nhất định sẽ càng thêm trung thành với Triệu Hãn.

Triệu Hãn không nhận phần ơn này, mà nói: “Bọn họ đây là nguyện trung thành với ta sao? Không, bọn họ là nguyện trung thành với tiền đồ của gia tộc. Ta không nghĩ rằng tự bản thân mình có thể khai sáng cục diện, mới chỉ có ba huyện nho nhỏ, quan hệ của quan lại phía dưới đã rắc rối khó gỡ! Bọn họ muốn quyền lực thì hãy thành thành thật thật làm việc, tự ta sẽ thăng quan cho bọn họ mà không phải là đến ăn mòn thuộc hạ của ta! Lý tiên sinh, lẽ nào ngươi muốn ở Cát An làm ra cái gọi là Đảng Cát Thủy sao? Ngươi ở Bắc Kinh đã từng nêm trải đau khổ của tranh đấu đảng phái, lẽ nào còn muốn quan chức dưới quyền trải nghiệm một lần nữa sao?”

Đây là lời nói thấu tâm ca, Lý Bang Hoa cả giận nói: “Ta tuyệt đối không có ý kéo bang kết phái, cũng tuyệt đối không muốn thủ lĩnh Cát Thủy cái gì cả!”

“Ngươi không làm nhưng bọn họ sẽ buộc ngươi làm!” Hai mắt Triệu Hãn nhìn chằm chằm Lý Bang Hoa.

Trong lòng Lý Bang Hoa chuyển loạn, đột nhiên thở dài một tiếng, không biết nên nói cái gì.

“Tống trấn!”

Lưu Trụ vội vã chạy tới bẩm báo: “Bên ngoài phủ Tổng binh có mấy trăm sĩ tử tụ tập, náo loạn muốn cầu tình cho Trâu gia.”

Triệu Hãn cười lạnh nói: “Trâu gia đúng là có mặt mũi, ngày hôm qua ta bắt người, ngày hôm nay đã tập hợp được nhiều người như vậy.”

Lý Bang Hoa ngồi ngây tại chỗ, cảm giác từ trong ra ngoài đều không còn là người nữa, hắn bị kẹp ở trung gian giữa Triệu Hãn và thân sĩ, giúp bên nào nói chuyện cũng là sai.

Triệu Hãn đi ra ngoài cửa phủ Tổng binh, mấy trăm sĩ tử thấy hắn đi ra, tất cả chắp tay hô tô: “Xin Tổng trấn bao dung một lần!”

“"Ha ha ha ha ha!”

Sắc mặt Triệu Hãn thay đổi rất nhanh, làm gì còn có nửa phần phẫn nộ nào? Mặt mũi hắn vui sướng nói: “Các vị hôm nay có thể đến, trong lòng ta rất vui.”

Một sĩ tử vui vẻ nói: “Có phải Tổng trấn đồng ý phóng thích người nhà Trâu gia?”

Triệu Hãn đi đến giữa người đọc sách này, cười nói: “Hôm nay, các vị có thể đều cầu tình, có thể thấy được từ trong đáy lòng đã công nhận con người của Triệu mỗ. Nếu không sẽ không cùng nhau tới đây thỉnh cầu mà sẽ âm thầm bí mật lên kế sách. Có thể có được lòng của các vị, đểu để định được thiên hạ, sao ta lại không vui chứ? Chỉ là…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »