Hendrik rời đi ngay sau đó, sắc mặt Rial tái nhợt, vô cùng mệt mỏi nằm xuống, nói với những binh lính khác: “Từ từ thôi, không được phép gõ. Hôm nay kẻ địch không tấn công, mọi người tranh thủ cơ hội nghỉ ngơi đi.”
Lời vừa nói ra, đống thuốc nổ bị vón cục cũng không buồn xử lí nữa, binh lính Hà Lan ngồi một chỗ bắt đầu nói chuyện phiếm.
Đội thủy quân lục chiến của Hà Lan phải còn hơn hai mươi năm nữa mới được thành lập. Quân đội Hà Lan lúc này, hải quân là hải quân, lục quân là lục quân, hải quân xem thường lúc quân, lục quân thì coi hải quân là kẻ thù.
Dù sao, lục quân không muốn phải tham gia vào trận đánh trực diện, chỉ thích khi dễ người dân địa phương.
Nếu không phải phía Đài Nam rải rác ôn dịch, đến cả đất Đài Loan thì lục quân Hà Lan cũng đánh không thắng được, làm gì có việc bọn họ nguyện ý cứng đối cứng với quân Đại Đồng?
“Nghe nói hôm nay đàm phán, nếu như thành công thì tốt quá. Hôm qua vừa được phát tiền lương, ta còn đang định vào thành uống rượu, tìm đán bà đến ngủ một giấc đây.”
“Chờ ta kiếm đủ tiền, chắc chắn sẽ mở một kỹ viện trong thành, ra ngoại ô bắt đàn bà đến làm kỹ nữ. Mấy cái Kling (tín đồ Ấn Độ giáo) và Nyonya (con lai người Hoa) mở kỹ viện thật là dễ kiếm tiến, ta nhìn mà tức chết mất thôi.”
“Ha ha, nếu ngươimà mở kĩ viện, chúng ta sẽ giúp ngươi bắt đàn bà. Một người đàn bà bắt tới, bán cho ngươi năm mươi đồng, thế nào?”
“Năm mươi đồng quá mắc, nhiều nhất là hai mươi đồng. Ở ngoại ô khắp nơi đều là thổ dân, chỉ cần cầm theo súng, rất dễ dàng đã có thể bắt được rồi.”
“Thằng ngốc Kiều An kia, năm ngoái lại cưới vợ, hơn nữa còn là một người đàn bà Malaysia. Ha ha, sau khi vợ mang thai xong, hắn ngay cả rượu cũng cai rồi,
Thậm chí còn phải vào trong thành làm thêm.”
“Ta đã từng khuyên hắn, có tiền sao không hưởng thụ đi? Uống rượu, đi dạo kỹ viện không tốt sáo? Thằng ngốc này, mỗi ngày đều tự khiến bản thân mình mệt mỏi gần chết.”
“Sợ là trong lòng các ngươi cũng rất hâm mộ hắn ta đi. Kiều An sau khi kết hôn, quần áo mặc mỗi ngày đều sạch sẽ, còn thường xuyên gội đầu tắm rửa, nhìn sạch sẽ giống như tầng lớp quý tộc vậy. Còn các ngươi thì sao? Nhìn giống hệt như lưu manh đầu đường xó chợ ý.”
“Kể cả như ta muốn kết hôn, ta cũng sẽ không tìm một người đàn bà Malaysia, ta sẽ tìm ở khu Nyonya.”
“Khu Nyonya chắc sẽ thèm để ý đến ngươi? Các người ở đó, nàng nào cũng cực kì giàu.”
“Đợi công ty phái thêm ít binh lính tới, chúng ta đứng vững gót chân ở Malacca, đến lúc đó sẽ đánh thuế khu Nyonya thật nặng! Ta nói cho các ngươi nghe, ta là được điều đến từ Batavia, nơi đó người Trung Quốc đều phải đóng thuế rất nặng. Binh lính Hà Lan chúng ta, thứ nhiều nhất chính là cơ hội để dọa này người Trung Quốc. Nào giống như ở nơi này, thậm chí còn phải cười với bọn người Nyonya.”
Trên bàn đàm phán.
Đới Huy là phó sứ do Hồng Lư Tự phái đến, đang ngồi trên vị trí chủ trì cuộc đàm phán, bên cạnh là người trợ giúp hắn thương lượng - Trần Nhĩ Huấn.
Đới Huy căn bản khổng phải đến để thương lượng, vừa mở miệng đã dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện: “Các ngươi đã bị bao vây, các ngươi chỉ có hơn một trăm người, căn bản không giữ được Malacca. Đừng có nghĩ đến việc tìm chi viện, hơn một vạn quân đang tấn công vào Batavia. Bây giờ Batavia đang tự lo cho bản thân mình còn không xong, chắc chắn không rút ra được binh lực để tới cứu các người. Vì để tránh cho hai bên thương vong nhiều hơn, chỉ cần lập tức đầu hàng, ta sẽ tha cho các người không chết.”
Sau khi đoạn văn này được dịch qua, Tang Đức Tư nghe vậy lập tức vừa giận vừa sợ.
Giận thì ít, sợ thì nhiều.
Batavia đang bị tấn công?
Nếu quả thật là như vậy, Malacca khẳng định sẽ không chờ được quân cứu viện. Kể cả bên kia cứ điểm của Ấn Độ phái binh đến cứu viện trước, khẳng định cũng sẽ đến Batavia trước. Tang Đức Tư cố làm ra vẻ bình tĩnh nói: “Santiago được bảo vệ vũng chắc vô cùng, các ngươi không thể nào công hạ được. Vì để tránh cho tổn thất không cần thiết, ta có thể làm chủ, cho các ngươi một khoản tiền, nhưng tuyệt đối không thế nào đầu hàng.”
Hai bên ông nói gà bà nói vịt, nói từ sáng sớm đến nửa chiều cũng không có chút tiến triển nào, chỉ có thể giải tán trong không vui.
Lúc rời đi, Tang Đức Tư phái theo mấy người lính, đưa bọn họ đi theo giỏ sọt treo đi ra ngoài.
Lãnh tụ của những người Hoa bản xứ Trần Nhĩ Huấn, lúc đang ngồi trong sọt, nói với hai binh lính Hà Lan: “Chỉ cần cãng ngươi đầu hàng, mỗi người thưởng năm mươi đồng…
Cũng sẽ tiếp tục thuê các người làm lính, tiền lương cũng sẽ cao hơn trước gấp bội. Đến lúc đó, các ngươi đều có thể lấy vợ sinh con, tiền lương của các ngươi đủ để nuôi người nhà. Không cần đến trong thành làm thêm, cũng có tiền để ngày ngày uống rượu. Ngươi đem những lời này nói cho những binh lính khác. Làm lính cho Trung Quốc, chưa biết chừng còn có thể trở thành quý tốc.”
Hai binh lính Hà Lan nghe Trần Nhĩ Huấn nói vậy thì trố mắt nhìn nhau.
Sau khi đầu hàng, mỗi người được thưởng năm mươi đồng, tiền lương còn trực tiếp tăng gấp bội?
Sau khi tiễn “sứ giả đàm phán” này đi, hai tên lính xì xào bàn tán:
“Người Trung Quốc này nói thật sao?”
“Ta nghe nói Trung Quốc tiền vàng khắp nơi, nếu như làm lính cho bọn họ, nói không chừng tiền lương thật sự có thể tăng lên gấp bội thật đó. Ta đã 34 tuổi rồi, ta muốn kết hôn sinh con trai, ngươi thì sao?”