Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 451
Độc bá Giang Tây (1)

❊ ❊ ❊

Trương Ứng Kinh chắp tay nói: “Mấy năm trước, đạo mạch của núi Long Hổ bỏ đi. Ngày hôm trước khi lão đạo đến phủ Cát An, thì thấy trên thành có khí thế của rồng, có hình dạng ngũ sắc, đây là khí tức Thiên Tử!”

“Như thế sao?” Triệu Hãn cả kinh nói.

Trương Ứng Kinh chắp tay nói: “Quả đúng là như thế!”

Triệu Hãn nói: “Nếu như thế, ta sẽ lập tức dâng sớ lên triều đình, thuật lại lời của Trương Thiên Sư, mời Thiên Tử Sùng Trinh dời đô về Cát An, có thể kéo dào tuổi thọ của Đại Minh.”

“A…”

Nhất thời Trương Ứng Kinh nghẹn lời, con của hắn Trương Hồng Nhâm cũng không biết nói tiếp như thế nào.

"Ha ha ha ha!"

Đột nhiên Triệu Hãn cười lên: “Thiên Sư đừng sợ, chỉ là lời nói đùa thôi.”

Một câu nói đùa, khiến cho Trương Ứng Kinh không có một chút tức giận nào, mà càng thêm cẩn thận ứng phó nói: “Triệu Tổng trấn anh khí bừng bừng, lão đạo khiếp sợ uy nghiêm, vì thế mới nghẹn lời, mong hãy thứ tội.”

Triệu Hãn nhìn về phía Trương Hồng Nhâm, hỏi: “Năm nay lệnh công tử bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hồi bẩm Tổng trấn, tiểu đạo hai mươi hai tuổi.” Trương Hồng Nhâm cung kính chắp tay nói.

Triệu Hãn nói: “Đã cưới thê, có con nối dòng chưa?”

Trương Hồng Nhâm trả lời: “Từ nhỏ đã theo đạo, chưa từng cưới thê, càng không có con nối dòng.”

“Ngươi hãy ở lại Cát An đi,” Triệu Hãn thuận miệng nói, “Sau này không những phải đọc đạo tạng, còn nên học “Đại Đồng tập”, có thể học thêm được “Toán học”, “Hình học” thì càng tốt hơn.

Đây là muốn giữ con tin?

Nhưng cũng không cần thiết, ai sẽ giữ đạo sĩ lại làm con tin?

Bây giờ, Trương Ứng Kinh không tìm được cách mở miệng như thế nào, vốn dĩ hắn muốn nói Triệu Hãn có khí tức Thiên Tử. Không cần biết Triệu Hãn có tin hay không, nhưng hắn nghĩ rằng Triệu Hãn sẽ rất vui, có người tạo phản nào không thích nghe loại lời nói này?

Chỉ cần Triệu Hãn vui, có thể tiếp tục tiếp xúc, tiếp tục dỗ cho Triệu Hãn vui vẻ.

Sau đó, nhân cơ hội xin Triệu Hãn ban thưởng ruộng, còn có thể ban thưởng các loại tài vật. Nếu Triệu Hãn bị triều đình tiêu diệt, Trương gia có thể dứt ra rời đi; nếu như Triệu Hãn đoạt được thiên hạ, Trương gia có thể thăng chức rất nhanh.

Nhưng chiêu này vừa mới mở đầu, đã bị Triệu Hãn chặn lại.

Tiếp theo nên nói thế nào đây?

Trương Ứng Kinh sắp xếp lại câu chữ, cung kính nói: “Tổng trấn nhân từ yêu dân, đã có hết được lòng dân Giang Tây. Tuy lão đạo ở trong núi tu hành, cũng đã nghe thấy oai danh của Tổng trấn, mà bây giờ vừa gặp quả nhiên không giống người thường, từ xa đã có thể nhìn thấy được quân uy.

Triệu Hãn cười nói: “Trấn Thượng Thanh không phải ở trong núi đúng không? Nơi đó giao thông thuận lợi, đất đai cũng coi như phì nhiêu.”

Ai muốn thảo luận vói ngươi trấn Thượng Thanh ở đâu, trọng điểm là nửa câu sau có được không hả!

Lúc này Trương Ứng Kinh hoàn toàn hiểu rõ, Triệu Hãn căn bản không ăn chiêu này, nên chỉ có thể chắp tay nói: “Tổng trấn xử lý phủ Thiên Sư như thế nào, xin hãy hạ lệnh, lão đạo nhất định sẽ tuân theo.”

Triệu Hãn thu hồi vẻ tươi cười: “Từ nay về sau, phủ Thiên Sư, Thượng Thanh Quan, Chính Nhất Quan, sẽ lấy số lượng đạo sĩ hiện tại làm chuẩn. Có thể giảm không thể tăng, cũng không được đoạt ruộng đất của bách tính. Nếu có chút làm trái, sẽ tước bỏ phong hài Thiên Sư!”

Mặt Trương Ứng Kinh xám như tro tàn, phủ Thiên Sư to như vậy, cộng thêm hai tòa đạo quan, mà chỉ có hơn hai trăm đạo sĩ thì làm như thế nào?

Chính Nhất Quan còn là tổ đình của Chính Nhất đạo!

Triệu Hãn lại chỉ vào Trương Hồng Nhâm: “Ngươi ở lại phủ Cát An, học thêm nhiều thứ mới một chút, đợi học được “Toán học”, “Hình học” rồi mới trở về núi Long Hổ.”

Trương Hồng Nhâm không có lời nào để chống đỡ, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết Triệu Hãn muốn làm gì.

Rất nhanh Trương Ứng Kinh đã biết Triệu Hãn muốn làm gì.

Mấy ngày sau, Triệu Hãn trực tiếp mở đại hội phật đạo, ngoại trừ đạo sĩ phủ Thiên Sư ra, còn có chùa Thanh Nguyên, chùa Đông Lâm, chùa Tây Lâm, Tiên Nhân Động, Tiên Nhân Quan, chùa Không Sơn,…

Bản thân Triệu Hãn còn chưa xuất hiện, một đám hoà thượng đạo sĩ đã đứng giương mắt ở đó nhìn.

Hai bên hàn huyên thăm hỏi, không khí rất xấu hổ, bởi vì tông phái thật sự rất phức tạp.

Chùa Thanh Nguyên là tổ đình Thanh Nguyên Tông, chùa Đông Lâm là tổ đình Tịnh Thổ Tông, người trước là Thiên Tông, người sau là Tịnh Thổ Tông.

Hoà thượng Thiên Tông và Tịnh Thổ Tông, có lẽ còn có thể giao tiếp thân mật. Nhưng phủ Thiên Sư và Tiên Nhân Động, đó thực sự là không có gì hay để nói cả, tương truyền Tiên Nhân Động là nơi Lữ Động Tân tu luyện, mà Lữ Động Tân lại là tổ sư gia của phái Toàn Chân.

Chúng tăng nói chuyện đợi rất lâu, cuối cùng Triệu Hãn cũng đi vào, bêm người còn có một đạo sĩ.

“Mời đạo trưởng nhập toạ.” Thái độ Triệu Hãn rất tôn kính.

Đạo sĩ kia uyển chuyển cự tuyệt nói: “Đa tạ ý tốt của Tổng trấn, Trương Thiên Sư mới nên làm người thủ toạ. Bần đạo bất tài, ngồi bên cạnh là được rồi.”

Đột nhiên, thái độ của Triệu Hãn trở nên cứng rắn hơn: Ta nói ai ngồi thủ toạ, thì người đó chính là thủ toạ!

Đạo sĩ kia có chút xấu hổ, chắp tay về phía Trương Ứng Kinh tạ lỗi, Trương Ứng Kinh chỉ có thể nhường thủ toạ của đạo giáo ở bên này ra.

Cùng lúc đó, bất luận tăng hay đạo, đều đoán đạo sĩ này là ai.

Triệu Hãn nhìn về phía Trương Ứng Kinh: “Sao thế, trong lòng không vui?”

“Không dám.” Trương Ứng Kinh vội vàng trả lời.

“Tự xem đi!” Triệu Hãn lấy ra một phong thư, để xuống trước mặt Trương Ứng Kinh.

Trương Ứng Kinh nhặt lên đọc, nhất thời sợ tới mức cả người run run, lần này đến thể diện cũng không cần nữa, trực tiếp quỳ trên mặt đất nói: “Tổng trấn thứ tội!”

Khi Phí Ánh Củng dẫn phụ tử Trương Ứng Kinh đi, đã lệnh cho người tiếp tục điều tra phủ Thiên Sư, Thượng Thanh Cung và Chính Nhất Quan. Rất nhanh đã có người tố cáo, lúc trước Trương gia tự điều tra, có rất nhiều đạo sĩ trốn vào Tiếu Quan ở trong núi, vì thế đã soát ra được hơn 1.300 đạo sĩ.

Về phần điền sản, cũng không chỉ có mấy vạn mẫu xung quanh trấn Thượng Thanh, cộng thêm các loại ân điền, tổng cộng có gần hơn hai mươi mẫu đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »