Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1123
Ngày hội Nguyên Tiêu (2)

❊ ❊ ❊

Khu địa bàn đó là Mông Tự Vân Nam.

Trong năm Thiên Khải, loạn Xa An, Sa Nguyên lại lập đại công, bị triều đình thăng làm tuyên phủ sử.

Năm Sùng Trinh, thổ ty Vân Nam phản loạn, Sa Nguyên nhân danh bình định liên tục cướp bóc bốn phía, tích lũy vô số thuế ruộng.

Sa Nguyên chết đi, trưởng tử Sa Định Hải kế vị, bởi vì hoa mắt ù tai vô năng khiến thổ ty Sa gia từ từ suy sụp.

Thanh danh thổ tri Châu Phổ ở A Mê Châu không phải thổ ty nhưng hơn hẳn thổ ty. Sau khi người này chết, thê tử Vạn thị tái giá cho Sa Định Hải, con thứ Sa Định Châu lén tư thông với vị tẩu tử này, hai người hợp mưu đuổi đi Sa Định Hải để tự lập.

Cặp chị dâu em chồng thông dâm này sau khi đuổi đi Sa Định Hải lại mưu sát nhi tử của Vạn thị với trượng phu đầu tiên, chiếm đoạt A Mê Châu thật sự.

Tức là Vạn thị vì trợ giúp tình nhân mà xua đuổi trượng phu thứ hai, lại giết nhi tử ruột của mình với trượng phu đầu tiên.

Sa Định Châu nhờ đó có hai mảnh địa bàn thổ ty, lại trung thành tận tâm giúp đỡ Mộc Thiên Ba đánh nhau. Mộc Thiên Ba hoàn toàn không ngờ Sa Định Châu sẽ tạo phản, không chút phòng bị tên này.

Mùa đông năm ngoái, Sa Định Châu đột nhiên khởi binh, hơn nữa học theo phụ thân đã chết của mình luôn lấy cớ là bình loạn.

Mộc Thiên Ba còn rất vui vẻ, cảm thấy Sa Định Châu quả nhiên trung thành, chủ động trợ giúp triều đình bình định. Kết quả, một đường bình đến ngoài thành Côn Minh, đánh cho Mộc Thiên Ba không kịp ứng đối, vội vàng mang theo hoàng đế cùng đại thần chạy trốn.

Bọn họ nhiều lần phản công, đều bị Sa Định Châu đánh lui, chỉ có thể rút đến biên cảnh Vân Quý, thỉnh cầu quy thuận triều đình Đại Đồng.

Trong lịch sử, Mộc Thiên Ba đánh hai, ba năm đều chịu bó tay với Sa Định Châu. Sa Định Châu thậm chí phản công xông vào Quý Châu. Nhờ Tôn Khả Vọng, Lý Định Quốc đánh bại Sa Định Châu, giúp đỡ triều đình nhỏ Nam Minh đoạt lại Côn Minh.

Triệu Hãn cùng các bộ đại thần thương nghị sau rồi trả lời rằng: Tiếp thụ ngụy đế Vân Nam và Mộc Thiên Ba quy thuận, nhưng lột bỏ tất cả tước vị và chức quan. Nếu bọn họ muốn làm quan phải đến Nam Kinh nhận giáo dục tư tưởng, sau này có thể bắt đầu làm từ trưởng trấn. Đất đai của họ sẽ dựa theo quy củ chia cho nông dân, nhưng cho phép mỗi người giữ lại hai mươi mẫu.

Còn về của cải và lương thực thì . . . Ha ha, lo bỏ chạy nên bị Sa Định Châu chiếm lấy rồi.

Hiện giờ Mộc Thiên Ba có trên mười nghìn đại quân nhưng không phát nổi quân lương, binh sĩ đều đói bụng chờ lương. Mộc Thiên Ba không đè ép được nữa, rất nhiều quan quân mang theo bộ đội cướp bóc lung tung ở Bắc Bộ Vân Nam, chỉ vì có thể cướp được một miếng ăn.

Câu trả lời từ triều đình lập tức phát hướng Vân Nam, Triệu Hãn và các đại thần không quan tâm ngụy đế và Mộc Thiên Ba có chịu chấp nhận hay không.

Một đám chó rơi xuống nước, có thể đáng giá cái gì?

Nếu như trước khi Côn Minh bị chiếm mà bọn họ nhanh tay dâng lên toàn bộ Vân Nam mới thật sự là lập công, hiện giờ chẳng qua là chó vẫy đuôi mừng chủ.

Chớp mắt đến Tiết Nguyên Tiêu, năm nay hội đèn lồng rất đẹp.

Triệu Hãn bỏ ra mười nghìn lượng bạc từ kho tiền riêng chọn mua đèn hoa từ dân gian, lại có thương nhân tài trợ, hợp sức chế tạo hai đèn ngao khổng lồ.

Đèn ngao to nhất cao cỡ mười bốn thước, lớn như nhà lầu.

Bốn phía đèn ngao có nhiều đèn nhỏ tổ hợp lại, trên đèn viết tên nhà tài trợ: Phúc Thụy Tường châu bảo, Thịnh Xương Thái tiền trang.

Triệu Hãn không phải người đầu tiên sáng lập thương nghiệp tài trợ như vậy.

Giữa thời Minh đã có rồi, thương nhân chế tạo đèn hoa hiến cho hoàng đế. Tuy rằng không thể trực tiếp khoe ra nhãn hiệu của mình, nhưng có thể phái tiểu nhị đứng cạnh đèn ngao tuyên truyền, Triệu Hãn chẳng qua là khiến thương nghiệp quảng cáo càng rõ ràng hơn.

Đồng thời, Triệu Hãn cấm quan phủ địa phương hiến đèn hoa cho hoàng đế.

Cách làm đó dễ dàng dẫn tới phân bì, cuối cùng biến thành hành vi quấy nhiễu dân.

Đêm của ngày mười bốn tháng giêng lịch cũ, khắp nơi trong thành bắt đầu thử đèn, cảnh sát toàn thành chuẩn bị đợi mệnh, bởi vì cảnh sát còn có chức trách phòng cháy.

Năm hai trăm mấy thời Đại Minh, trong hội đèn lồng Nguyên Tiêu xảy ra hỏa hoạn, không chỉ một, hai lần. Thời Chính Đức, Ninh vương hiến đèn hoa cho Chu Hậu Chiếu đốt luôn Càn Thanh cung của hoàng đế. Chu Hậu Chiếu một bên hạ lệnh cứu hỏa, một bên ở trên lâu thành xem náo nhiệt, còn nói đùa: “Lửa cháy lều lớn thật!”

Ngày mười lăm tháng giêng, hội đèn lồng chính thức cử hành.

Toàn thành đều biến thành biển đèn, mở ra một góc hoàng thành, cho phép bách tính đi vào ngắm đèn. Đây là nối tiếp cách làm của Chu Nguyên Chương, biểu đạt ý thiên tử và dân cùng vui.

Phố lớn ngõ nhỏ đầy ắp người, nhiều bách tính ở ngoài thành cũng tiến vào. Tuy rằng bọn họ có thể ngắm đèn bên hồ Huyền Vũ, nhưng chung quy không náo nhiệt bằng trong thành, hơn nữa mọi người muốn vào hoàng thành.

Đêm nay, trong ngoài thành Nam Kinh có hàng triệu dòng người lưu động.

Ngành bán lẻ phồn vinh tới cực điểm, vô số tiểu thương hàng rong xuất hiện. Trong lúc Nguyên Tiêu không thể quản lý những quầy hàng lưu động này, quan phủ cũng lười phái người đi thu thuế.

Một vài quầy hàng cố định thì tiền thuế tăng lên nhiều, còn phải đấu thầu chiếm mặt bằng, đều là vị trí kinh doanh vàng trong thời gian Nguyên Tiêu, vị trí gần đèn ngao.

Cửa hàng ven đường có chủ quán tự động treo đèn hoa, mục đích là vì hấp dẫn người đi đường, có dòng người là có thể bán hàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »