Hayashi Razan vội vàng lật, trong lòng vô cùng chấn động, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ Triệu Hãn là Hoàng đế như thế nào.
Loại bộ sách này, ngàn vạn lần không thể rơi vào tay Nhật Bản, trở về sẽ cầu xin Mộ Phủ cấm hoàn toàn!
“Tiên sinh, có Nam man.” Đột nhiên Yagyu Jubei nhắc nhở.
Hayashi Razan xoay người nhìn lại, thế mà lại có Hồng Mao quỷ, Kim Mao quỷ. Hắn thấp giọng hỏi ông chủ cửa hàng sách: “Nơi này thường có người Tây Phiên?”
Ông chủ cửa hàng sách cười nói: “Có hai vị là Khâm Thiên Viện, giúp đỡ bệ hạ sửa lịch mới, bệ hạ phong cho quan hàm Học sĩ. Còn có một người không biết, khả năng là tiên sinh từ phiên bang nào đó đến.”
Hayashi Razan lại hỏi: “Nơi này cho phép Tây giáo sao?”
Ông chủ cửa hàng sách nói: “Thành tây có một tòa giáo đường, chỉ cho phép truyền giáo ở trong đó. Nếu như bị phát hiện truyền giáo ở ngoài giáo đường, thì phải trục xuất ra hải ngoại, năm trước đã trục xuất một người, còn bị phạt năm mươi lượng bạc.”
“Vậy thì tốt.” Hayashi Razan gật đầu.
Hayashi Razan không muốn ở cùng một chỗ với tây phiên nam di, nên để cho thủ hạ ôm một bộ sách rồi đi.
Đi dạo một hồi, đi vào cửa hàng vải vóc.
Hayashi Razan vuốt ve một cuộn tơ lụa, cảm xúc nhắn nhụi bóng loáng, khiến hắn yêu thích không buông tay: “Tơ lụa này rất tốt, thậm chí đến ngay cả ở Edo cũng hiếm thấy, giống như là da thịt của nữ tử vậy.”
Hỏi giá cả, Hayashi Razan trợn mắt há mồm.
Không phải vì quá đắt, mà là vì quá rẻ, giá chỉ bằng một phần năm ở Edo.
Hayashi Razan gần như tiêu hết tiền, toàn bộ dùng để mua tơ lụa. Yagyu Jubei cũng mua một cuộn, chuẩn bị mang về Nhật Bản làm quần áo, thứ này mặc tiết kiệm một chút, hoàn toàn có thể mặc nửa đời người.
Gặp những người Nhật Bản này, một bộ dáng chưa từng nhìn thấy chuyện đời, tiểu nhị cửa hàng đẩy vẻ mặt lấy lòng tiễn họ đi, xoay người lập tức lộ ra vẻ tươi cười khinh thường.
Tuy chán ghét “Đại Đồng tập”, nhưng Hayashi Razan thích Nam Kinh, mỗi ngày đều phải đi dạo phố, thời gian nửa tháng gần như đi dạo hết toàn bộ Nam Kinh.
“Nơi này dưỡng lão rất tốt!”
Hayashi Razan ngồi ở phòng tửu lâu, còn gọi nghệ nhân hát điệu dân gian, ăn thức ăn mỹ vị có chút say mê.
Đặc biệt là gà rán ớt, Hayashi Razan bị cay đến đau bụng, nhưng mỗi lần đến đều phải ăn. Thứ này đã sớm truyền đến Nhật Bản, được gọi là “Đường tân tử” hoặc là “Hồ tiêu Nam man”, lúc đầu là cây thực vật được dùng để làm cảnh, lúc này được làm điều vị và dược phẩm, nhưng bọn họ chỉ biết xay thành mì ớt.
Yagyu Jubei ăn no rồi ngây người, mấy ngày nay hắn rất hạnh phúc, đã ăn béo lên mấy cân, đáng tiếc đã tiêu hết toàn bộ tiền tài mang đi rồi.
“Người nghèo ở Trung Quốc đều đã đâu hết rồi?” Đột nhiên Yagyu Jubei đưa ra một vấn đề.
Hayashi Razan rơi vào ngạc nhiên, lúc này mới nhớ ra, một đường này bọn họ không nhìn thấy người nghèo.
Đương nhiên, người nghèo trong ấn tượng của bọn họ, là kiểu thảo dân không có quần áo mặc, mùa đông chỉ có thể ôm nhau trong túp lều để sưởi ấm.
Hayashi Razan không hiểu, chỉ có thể mạnh mẽ giải thích: “Lấy Nho trị quốc, giáo hóa vạn dân, là có thể đại trị thiên hạ, mỗi người đều ăn no mặc ấm.”
Loại lời nói này, bản thân Hayashi Razan cũng không tin, hắn không những là một nhà lý học, mà còn là một chính khách Nhật Bản.
Lúc trước bọn họ gặp được Hoàng Mao ở cửa hàng sách, chính là Peter Mundy đã đã từng trao đổi với Triệu Hãn ở Quảng Châu.
Vị này là thương nhân nước Anh kiêm nhà văn du lịch, lúc này đang ở khách trạm để sáng tác:
“Ta giao việc kinh doanh cho đệ đệ xử lý, còn ta ngồi thuyền đến thủ đô Nam Kinh của Trung Quốc. Trên đường đi ta sẽ đến những thành thị như Tuyền Châu, Phúc Châu, Thượng Hải, Trấn Giang, ngoại trừ Thượng Hải mới trấn hưng ra, còn lại thì đều phồn hoa giàu có. Mỗi một tòa thành thị, đều có thể làm thủ đô của các nước Châu u…”
“Trung Quốc giống như Marco Polo dưới ngòi bút vậy, khắp nơi đều là hoàng kim, có được tài phú vô tận.”
“Ngươi ở nơi này không nhìn thấy ăn mày và người vô gia cư, ta đã hỏi thăm quan viên Trung Quốc. Nếu như có ăn mày và người vô gia cư, sẽ đi đưa phương bắc khai khẩn. Hoàng đề sẽ chia đất đai cho bọn họ, cho bọn họ mượn hạt giống, cho bọn họ thuê trâu cày, mấy thứ này phải trả lại theo giai đoạn. Nghe nói phương bắc trải qua chiến tranh tàn khốc, nơi đó đã chết rất nhiều người. Nhưng chỉ cần Hoàng đế bệ hạ kiên trì di dân, phương bắc nhất định cũng có thể phồn hoa như phía nam.”
“Nam Kinh có một tháp Phật thần tích, đại khái cao khoảng 270 thước Anh, toàn bộ dùng lưu ly để xây dựng. Thần kỳ nà, ngày đó ta bị dọa ngơ rồi, cũng hưng phấn đến ngủ không yên.”
“Thị dân tầng dưới cùng của Nam Kinh, cũng có thể thông qua công tác lao động, có được thức ăn phong phú. Toàn bộ trẻ con ở nơi này, đều có thể nhập học miễn phí, những đứa trẻ mười mấy tuổi, cho dù là bé gái cũng đọc sách biết chữ. Khó có thể tin, thật sự khó có thể tin, khắp nơi ở Trung Quốc đều có học giả.”
“Màu da của người Nam Kinh, so với người Quảng Châu ta gặp thì trắng hơn một chút, có lẽ mặt trời ở đây không độc như thế. Làn da của người Trung Quốc, là kiệt tác của thần linh, bọn họ trắng nõn mà lại nhẵn nhụi…”
“Ta cũng học được dùng đũa rồi. Ta thu hồi những lời nói lúc trước, dùng đũa ăn cơm, không phải là hành vi dã man gì. Trung Quốc có rất nhiều mỹ thực, nhất định phải dùng đũa để ăn, nếu không chính là một chuyện rất xấu hổ…”