Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 981
Giáo hội chia tách (3)

❊ ❊ ❊

Trong tay Triệu Hãn cầm chùy sắt đùa nghịch, dùng đầu chùy vuốt trong lòng bàn tay: “Ngươi từng dẫn phát giáo án Nam Kinh, đây là tội. Ngươi giúp đỡ Đại Minh, Đại Đồng biên soạn lịch pháp, truyền bá đến rất nhiều tri thức thiên văn, lại ở Sơn Đông cứu tế hơn trăm họ, đây là công lao. Công tội bù nhau, trẫm cũng không làm khó dễ ngươi, ban thưởng cho ngươi ba trăm lượng bạc trắng làm lộ phí, lệnh cưỡng chế trong vòng ba tháng rời khỏi Trung Quốc. Sau ba tháng còn không đi, vậy thì bắt đi làm khổ lực!”

“Bệ hạ…” Nicolo Longobardo còn muốn cố gắng tranh đấu.

Triệu Hãn trực tiếp ngắt lời: “Kéo ra ngoài!”

Hai thân vệ nhanh chóng đi lên, áp giải Nicolo Longobardo ra ngoài.

Xử lý xong một phần tử ngoan cố, Triệu Hãn nói với các giáo sĩ truyền giáo còn lại: “Ai không đồng ý, đều làm như thế. Trẫm cũng không làm khó dễ các ngươi, người có công thì cấp lệ phí, rời khỏi Trung Quốc muốn truyền giáo như thế nào cũng được.”

Thủ đoạn ôn hòa, thái độ cứng rắn!

Nếu như tất cả đều không đồng ý, vậy thì hội Jesus ở Trung Quốc sẽ tiêu đời rồi, Triệu Hãn chắc chắn sẽ hạ lệnh trục xuất toàn bộ thế lực của hội Jesus.

Johann Adam Schall von Bell trốn từ phương bắc trở về, đột nhiên có chút nhớ Lý Tự Thành. Khi Lý Tự Thành ở Tây An, có trao đổi sâu với giáo sĩ truyền giáo, thậm chí đánh vào Bắc Kinh còn treo một tấm biển ở cửa giáo đường: Đừng quấy rầy Johann Adam Schall von Bell.

Một vài quan viên Đại Minh, vì trách né tra tấn cướp lương, cũng chạy trốn đến giáo đường, lại được Johann Adam Schall von Bell tiến cử cho Lý Tự Thành làm quan.

Lý Tự Thành có thể có được thiên hạ thì tốt bao nhiêu, giáo hội Jesus ở Trung Quốc nhất định sẽ phát triển rầm rộ!

Đáng tiếc, Lý Tự Thành binh bại chạy trốn quá nhanh, Johann Adam Schall von Bell lại nghênh đón chính quyền Mãn Thanh. Mãn Thanh đối đãi với giáo sĩ truyền giáo, không tính rất tốt, nhưng cũng không tính là quá xấu, có thể chế tạo được hỏa pháo thì trọng dụng, không thể chế tạo được hỏa pháo thì lạnh nhạt.

Johann Adam Schall von Bell không biết chế tạo hỏa pháo, vì thế khi Mãn Thanh lui về Liêu Đông, hắn không trốn chạy theo, mà là dẫn theo hơn trăm tín chúng đi xuống phía nam.

Hơn một trăm tín chúng kia, trên đường đã chết mấy chục người, được giữ lại ở Sơn Đông làm hộ khẩu chia ruộng.

Johann Adam Schall von Bell mang theo tràn đầy chờ mong đi đến Nam Kinh, lúc ban đầu vẫn là rất dễ chịu, bởi vì từng biên soạn lịch pháp cho Đại Minh, được giữ lại nhậm chức ở Thiên Văn quán của Khâm Thiên Viện. Thậm chí, mỗi một tháng hắn còn phải đến tọa đàm một lần ở đại học Kim Lăng, ngoại trừ không cho phép truyền bá tôn giáo ra, hắn nói cái gì ở trong đại học Kim Lăng cũng được.

Nhưng bây giờ, vị Trung Quốc Hoàng đế này, buộc hắn quyết liệt với Giáo Hoàng!

Johann Adam Schall von Bell nuốt nước miếng, thanh âm khàn khàn nói: “Bệ hạ, có thể cho chúng ta thời gian mấy ngày không, để cho chúng ta họp thảo luận rồi quyết định sau có được không?”

“Được.” Triệu Hãn tiếp tục đùa nghịch chùy sắt.

Những giáo sĩ truyền giáo này bị đưa về giáo đường tạm giam, chỉ được hoạt động ở trong giáo đường, không được tự tiện rời khỏi nửa bước.

Mở đại hội.

Giulio Alenio dẫn đầu lên tiếng: “Không thể cự tuyệt Hoàng đế, nếu không hội Jesus sẽ tuyệt tích ở Trung Quốc, e rằng mấy chục năm cố gắng sẽ tiêu tán.”

“Lẽ nào phải quyết liệt với giáo đình sao?” Ben Ander hỏi

Phó Phiếm Tế nói: “Quyết liệt với giáo đình, chẳng khác nào quyết liệt với vương thất Bồ Đào Nha.”

Nói ra lời này, khiến cho nhóm giáo sĩ truyền giáo càng thêm tuyệt vọng.

Giáo sĩ truyền giáo phương đông của hội Jesus, đều là được Bồ Đào Nha giúp đỡ. Bọn họ xây dựng giáo đường ở Trung Quốc, đàm học luận đạo với Nho sĩ Trung Quốc, thi ân bách tính chiêu lãm tín đồ ở Trung Quốc, những hoạt động này đều cần có kinh phí ổn định!

Sau khi quyết liệt với giáo hoàng, sau khi quyết liệt với Bồ Đào Nha, sau này truyền giáo sẽ không có tiền nữa.

Bứt bỏ tín ngưỡng không luận đến, tiền mới là điều thực tế nhất!

Johann Adam Schall von Bell nói: “Một khi quyết liệt với giáo đình, Bồ Đào Nha, hội Jesus ở Trung Quốc sẽ phải thay đổi. Các giáo sĩ truyền giáo, đều phải tìm công việc nuôi sống bản thân, hoàn toàn dung nhập vào xã hội Trung Quốc.”

Ben Ander cả kinh nói: “Ngươi thật sự muốn theo mệnh lệnh của Hoàng đế Trung Quốc?”

“Nếu không thì sao? Giống như Nicolo Longobardo, bị Hoàng đế trục xuất sao?” Johann Adam Schall von Bell nói, “Ta không muốn rời khỏi Trung Quốc, ta phải ở lại đây truyền giáo.”

Giulio Alenio nói: “Ta cũng muốn ở lại Trung Quốc.”

Ben Ander phẫn nộ nói: “Các ngươi đây là đang phản bội giáo đình, ta thà bị trục xuất, cũng sẽ không chấp nhận loại mệnh lệnh này!”

Hội Jesus ở Trung Quốc, vào khoảnh khắc bị Triệu Hãn ép buộc đứng thành đội, đã không thoát khỏi vận mệnh nội bộ chia tách.

Điền Tú Anh, cũng chính là Điền Quý phi của Sùng Trinh, cuối cùng cũng được cho phép đi ra ngoài đường phố.

Thậm chí còn sắp xếp cho nàng một cung nữ, hỗ trợ chăm sóc cuộc sống hàng ngày, mỗi một tháng cũng có thể được lĩnh tiền theo lệ.

Vốn dĩ Triệu Hãn có vẻ keo kiệt, loại di phi tiền triều như Điền Tú Anh này, đương nhiên không thể hưởng thụ vinh hoa phú quý. Quần áo của nàng đều là chế phẩm vải bông, không có tơ lụa thì thôi đi, còn phải tự mình may.

Trước đó không lâu, Điền Tú Anh tìm hai guồng quay tơ, mua bông về dệt dợi bông đổi tiền.

Sáng sớm ngày hôm nay, Điền Tú Anh báo với bên phía nữ quan, rồi dẫn theo cung nữ Tuệ Nhi ra ngoài bán hàng. Không cần rao hàng ở đường phố, có cửa hàng chuyên thu mua, dù sao chính là kiếm một chút tiền vất vả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »