Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 243
Không đánh mà thắng

❊ ❊ ❊

“Huyện tôn, Triệu tặc đánh tới rồi!”

Vương Điều Đỉnh đang ở nội viện huyện nha đọc sách, bây giờ hắn cũng chỉ có thể đọc sách, trừ lần đó ra thì không có chuyện gì để làm.

Vừa nghe tin phản tặc đánh tưới, Vương Điều Đỉnh lập tức đứng dậy, rút kiếm đi tới trên cổng thành.

Tri phủ, Đồng Tri, Thông phán và các quan viên lần lượt đi lên cổng thành, hai mặt nhìn nhau với binh lính của phản tặc ở ngoài thành. Tất cả bọn họ đều thuộc loại xui xẻo, mùa xuân mới đi đến nhận chức, mùa thu thì phản tặc đã dẫn binh công thành, bên người còn không có binh lính để phòng thủ.

“Phủ tôn, mở kho phủ, chiêu mộ binh lính ở trong thành đi.” Vương Điều Đỉnh nói.

Dương Triệu Thăng hoàn toàn không thấy căng thẳng chỉ kỳ quái nói: “Kho phủ? Kho phủ đều là chuột chạy. Toàn bộ phủ Cát An, khắp nơi đều là điêu dân, lương thực vụ hè thì không trưng thu được mấy cái, trước tháng tám còn phải áp giải đến Nam Xương. Ta vừa đưa lương thực vụ hè đi, còn chưa bắt đầu trưng thu lương thực vụ thu thì phản tặc đã chạy tới công thành, chọn thời điểm cũng thật là đúng lúc!”

“Cứ chờ chết như thế?” Vương Điều Đỉnh hỏi.

“Cuộc đời gian nan, duy chỉ có chết mà thôi,” Dương Triệu Thăng vô cùng bình tĩnh nói, “Khi nào Triệu tặc phá thành, thì khi đó lão phu sẽ tuẫn quốc!”

Tri phủ này cũng thật là lợi hại, không có bản lĩnh tiêu diệt tặc nhưng đã sớm đợi để tự sát.

Vương Điều Đỉnh lười nói chuyện nhảm với Tri phủ, hắn và Đồng tri, Thông phán cùng nhau bắt đầu triệu thập nha dịch thủ thành. Rồi lại đi khuyên bảo phú hộ trong thành để cho họ bỏ tiền ra, dù thế nào đi chăng nữa cũng phảo bảo vệ thành trì.

Đám phú hộ này thì rất thú vị, tất cả đều đóng cửa không tiếp khách.

Lúc trước chúng ta đã nói rồi, phần lớn cư dân sống ở ngoài thành, dân cư trong thành rất ít. Mùa đông năm trước, phú hộ trong thành đã từng gặp phản tặc, biết Triệu tặc sẽ không cướp lương giật tiền, chỉ là buộc bọn họ phóng thích gia nô mà thôi.

Nếu không lo lương tiền thì vì sao phải phản kháng?

Vương Điều Đỉnh tràn ngập phẫn uất và bất đắc dĩ, lại trở lại cổng thành lần nữa thì đã thấy thuyền của phản tặc đi lên phía bắc.

Đó là binh mà Lý Bang Hoa dẫn tới từ Cát Thủy, trở lại quê nhà mình chia ruộng, cũng coi như Triệu Hãn đã cấp cho lão Lý thể diện.

Dưới sự chủ trì của Lý Bang Hoa, địa chủ ở huyện Cát Thủy có thể không giết thì nhất định sẽ không giết, điều kiện đầu tiên là phải thành thành thật thật phối hợp chia ruộng. Đồng thời, có thanh danh của Lý Bang Hoa tác động, có Hoàng Yêu dẫn binh trấn áp địa chủ, chắc rằng sẽ có rất nhiều người đọc sách chủ động sẵn sàng góp sức.

Đương nghiên vì sợ Lý Bang Hoa mềm lòng, Trần Mậu Sinh, Tiêu Hoán cũng đi theo.

Nếu như lão Lý không muốn giết người thì hai người bọn họ có thể hỗ trợ.

Về phần Triệu Hãn thì tự mình tọa trấn Bạch Lộ Châu, bao vây kín thư viện này.

Phái binh ra ngoài thành duy trì trật tự, tiếp đó bỏ tiền để chiêu mộ du dân đến thành tây lấp đầu nững vùng đất trũng.

Vốn dĩ thành tây là đại giáo trường, là sở luyện binh của Thiên hộ Cát An, dần dần đến một người lính cũng không còn. Quân hộ bình thường toàn bộ biến thành nông nô, xung quanh giáo trường có rất nhiều dân cư đến ở, những nơi có thể làm ruộng thì làm ruộng, không thể làm ruộng thì để tắc ứ biến thành vùng đất trũng.

“Phản tặc đang làm cái gì?” Vương Điều Đỉnh hỏi.

Văn lại tâm phúc nói: “Duy trì trị an ở thành nam, dỡ bỏ dân cư ở thành tây, lấp bằng vùng đất trũng ở giáo trường. Còn có rất nhiều người đi về phía tây, xem ra là muốn chia ruộng cho quân hộ. Thư viện Bạch Lộ Châu cũng bị bao vây, phản tặc không định lập tức công thành, có điều chắc chắn cũng sẽ không rời đi.”

Thật ra, Vương Điều Đỉnh cũng đã nhìn ra, chỉ là trong lòng không muốn thừa nhận mà thôi.

Vương Điều Đỉnh bước nhanh về phía cổng nam thành, phát hiện bên tài ngoài thành ngay ngắn có trật tự. Đừng nói bách tính bình thường đến ngay cả thương nhân cũng không sợ phản tặc, bọn họ biết Triệu Hãn sẽ không cướp bóc lung tung.

Đột nhiên, trong lúc đó, ngoài thành truyền đến tiếng hoan hô.

Vương Điều Đỉnh phái người đi xuống nghe ngóng, thám tử trở về báo cáo: “Huyện tôn, Triệu tặc tuyên bố chiêu an. Hơn nữa… hơn nữa còn miễn hết thương thuế năm nay, thuế cửa hàng thì sang năm mới bắt đầu thu, thu theo mức thuế ở năm Sùng Trinh đầu tiên, hủy bỏ số thuế mà từ bao năm nay đến bây giờ Sùng Tinh tăng, các loại thuế khác mà thương hộ phải chịu cũng được hủy bỏ toàn bộ.”

“Hay cho tên Triệu tặc này, đúng là biết mua chuộc lòng người!” Cả người Vương Điều Đỉnh vô lực, ngây ngốc nhìn đám thương hộ đang hoan hô ở ngoài thành.

Trước mắt vẫn là chia ruộng để lấy lòng nông dân, bây giờ lại giảm thuế đẻ lấy lòng nông hộ, vậy thì ngoại trừ địa chủ ra sẽ còn ai kháng Triệu tặc đây?

Thật ra lấy lòng cũng không sao cả, thuế cửa hàng đã đủ nặng rồi, hủy bỏ số thuế mà Sùng Trinh tăng lên cũng là điều hợp lý.

Mấy ngày sau, vùng đất trũng ở thành tây đã được sang bằng.

Vùng dân cư ở xung quanh cũng đã bị dỡ bỏ, Triệu Hãn chẳng những bồi thường cho mọi người mà còn giúp dân cư ở phía tây xây dựng lại nhà cửa.

Tiện thể, cả nhà Thiên hộ, Phó Thiên hộ Cát An bị sung quân đi cải tạo lao động, ném vào trong núi đốt than với vôi. Bọn họ xâm chiếm quân điền, chia hết cho quân hộ bình thường, toàn bộ quân hộ đều chuyển thành dân hộ.

Cứ như vậy, Triệu Hãn chưa vội vàng công thành, mà ở giáo trường thành tây luyện binh.

Mỗi ngày tiếng hô giết đều truyền đến từ ngoài thành, các quan viên trong thành đều ngủ không yên.

Làm quan không dám đầu hàng, vợ con già trẻ nhà bọn họ đều ở bên ngoài. Lại viên bản địa lại không hề có gánh nặng tâm lý, bắt đầu âm thầm câu kết với nhau bàn chuyện hiến thành.

Cuối cùng, vào đêm một ngày nọ.

Văn lại tâm phúc dẫn theo nha dịch, nửa đêm xông vào nội viện huyện nha: “Huyện tôn, xin lỗi, cả nhà già trẻ chúng tôi đều cần sống.”

Vương Điều Đỉnh giống như đã sớm có dự tính nói: “Không cần trói ta, ta sẽ không trốn. Bên Tri phủ cũng có người?”

“Tri phủ, Đồng tri, Thông phán, Thôi quan, trong phủ bọn đều có người đi rồi.” Văn lại nói.

“Đợi ta lấy quần áo đã.” Vương Điều Đỉnh thong dong rời giường.

Mà ở bên kia phủ nha, nghe thấy có bên ngoài có người xông tới, Tri phủ Dương Triệu Thăng cũng không có chút hoang mang nào. Tên này đã chuẩn bị tốt dây thừng, tay chân lanh lẹ thắt cổ tự sát, lúc lâm nguy lấy cái chết báo đáp quân vương.

Vô cùng vớ vẩn, chết còn không sợ thế mà lại không tình nguyện làm việc, càng không nghĩ tới chuyện chiêu mộ binh lính tiêu diệt tặc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »