Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1510
Đánh vào lòng người sau đó đánh thành (1)

❊ ❊ ❊

Hơn nữa bọn họ còn chưa phải là binh lính của chính phủ Hà Lan, chỉ là binh lính trong công ty Đông Ấn Độ của Hà Lan. Một nhóm những người làm công cấp thấp trong công ty Đông Ấn Độ, chỉ cần có con đường tốt hơn, nhất định sẽ động lòng.

Tam Đức Tư đợi đám nhân viên cấp cao, rõ ràng đã có cảm giác lòng quân không ổn định.

Thậm chí đêm thứ hai lại có mấy người lính dùng quần áo và lửa thừng làm thành dây thừng, từ trên thành chạy ra ngoài đầu hàng quân Đại Đồng.

Tang Đức Tư vô cùng thô bạo, hạ lệnh: “Sau này ban đêm luân phiên trực, binh lính không phải mặc áo khoác, thu lại hết tất cả những dây thừng.”

Mệnh lệnh này khiến cho binh lính càng bất mãn, nhưng hiệu quả lại vô cùng tốt.

Mấy lối cửa thành toàn bộ đều do thiếu úy (ngũ trưởng) cấp quan quân, tự mình đưa theo binh lính trông chừng, đồng thời còn cho thiếu uý và sĩ quan được nâng cao đãi ngộ. Những binh lính khác,

Ở trong tình huống thiếu dây thừng, muốn đầu hàng cũng không ra được. Chiều cao mấy thước như vậy, nhảy xuống không té bị thương thì cũng té chết.

Nhà văn Neuhof viết trong bản thảo: "Trong lâu đài có một loại không khí quỷ dị bao trùm, khắp nơi đều là cảm giác không tín nhiệm. Mức lương hàng tháng của thiếu úy hải quân là 10 đồng,

Binh lính hải quân lương tháng là 8 đồng. Mà tiền lương của lục quân chỉ bằng một phần sáu hải quân. Mỗi người mỗi tháng nhận được 1,3 đồng (khoảng 0,3 lượng bạc), muốn để bọn họ trung thành là điều tuyệt đối không thể nào...

Binh lính Hà Lan thật sự là một đám khổ cực, ngay cả Hải Quân cũng không khác biệt lắm.

Lương tháng Thiếu úy (ngũ trưởng) của hải quân Hà Lan, đổi thành ngân lượng cũng chỉ được khoảng 2,7 lạng bạc.

Lương tháng thiếu úy lục quân, đại khái cũng chỉ được 0,44 lượng bạc.

Mà công nhân lao động chân tay ở bến tàu Nam Kinh tiền lương mỗi ngày cũng khoảng 60 ly đổ lên (chuyển càng nhiều thì kiếm càng nhiều). Mỗi tháng ít nhất cũng khoảng 1,8 lượng bạc, thậm chí có lúc còn có thể thu vào hơn 2 lượng.

Dĩ nhiên binh lính Hà Lan được bao ăn bao ở, còn lao động tay chân ở Nam Kinh thì phải tự mình giải quyết chỗ ăn chỗ ở.

Nhưng vẫn có thể khẳng định được rằng, thu nhập của binh lính lục quân ở Hà Lan còn kém xa so với lao động tay chân ở bến tàu Nam Kinh.

Đây là một sự thật không hợp theo thói thường, nhưng suy nghĩ một chút lại không cảm thấy có vấn đề gì. Đối với năng lực sản xuất của Châu u lúc này, tiền lương ở dưới tầng xã hội thấp có thể cao được bao nhiêu? Huống chi Hà Lan còn là thương nhân trị quốc, không bị chèn ép vào chỗ chết mới là lạ.

Những người nguyện ý làm lục quân Hà Lan đều là rác rưởi của rác rưởi, thứ bọn họ nhìn trúng chẳng qua chỉ là bao ăn bao ở. Nhưng mà quần áo muốn tự mua, giày muốn tự mua, rượu uống vào người cũng muốn được tự mua, nếu như không đi vào trong thành để làm thêm không đi cướp bóc của người bản xứ thì bọn họ ăn mặc cũng không khác ăn mày là bao nhiêu.

“Hai ngày hôm nay không có lính quân địch đầu hàng?” Quảng Hồng hỏi.

Hồng Húc lắc đầu: “Không có! Chắc là tướng định đã làm ra được ứng biến, binh lính trong thành không có cách nào đi ra ngoài được.”

Quảng Hồng nói: “Công tâm kế đã có hiệu quả, bắt đầu tiếp tục công thành.”

Và thế là thổ dân lại bắt đầu công thành. Chỉ dựa vào súng đạn lưa thưa, thổ dân vọt tới bên ngoài lâu đài khoảng một hai chục thước, sau đó lập tức cả loạn quay trở về đã có thể nhận được tiền thưởng và lương thực.

Nghiệp vụ của thổ dân Malaysia lúc này đã trở thành thần thục, tự động lĩnh hội được kỹ năng lộn mèo, như vậy vừa có thể tránh được mũi đạn hiệu quả. Bọn họ cũng không muốn leo lên thành, hơn nữa chạy dưới đất là việc quen dễ làm, chỉ cần chạy đến khoảng cách nhất định, theo thói quen nghiêng đầu là có thể trốn.

Dần dần trong lúc thổ dân Malaysia tấn công, Quảng Hồng cũng đưa theo một vài binh lính Johor theo vào.

Sức chiến đấu của binh lính Johor không mạnh hơn so với thổ dân là bao nhiêu, cũng là sau khi gần tới nơi, nghe tiếng súng trở nên dày đặc là bắt đầu quay đầu.

Mỗi ngày thay nhau tấn công, hai bên công thủ cũng quen.

Quân Hà Lan coi giữ thậm chí lười nổ súng ở khoảng cách xa, đợi đến khi thổ dân và binh lính Johor chạy đến trong vòng khoảng cách mười lăm thước, bọn họ mới nhắm tới để nổ súng. Phát đạn đó giống như tín hiệu rút lui, thổ dân và binh lính Johor nghe được tiếng súng lập tức chạy trốn.

Đây không giống như một trò đùa, đây giống như một thời đại tồi tệ.

Ban đầu Hà Lan tấn công Malacca, lính đánh thuê Châu u trở thành lực lượng chính trong cuộc bao vây thành, dáng vẻ của bọn họ cũng như thế này. Lúc ấy quân đội Bồ Đào Nha giữ thành nhiều gấp đôi, hơn một nghìn lính đánh thuê tấn công, đánh gần một năm, lính đánh thuê chết chắc chỉ là một con số rất nhỏ, ngược lại chết vì ngã bệnh lại hơn phân nửa.

“Đây là chiến tranh kiểu quỷ gì vậy? Cứ công thành như vậy đánh một năm đến tết cũng không lấy được thành.” Hồng Húc không nhịn được mà nhổ một bãi nước bọt.

Quảng Hồng nói: “Ngoại trừ binh lính Xiêm La ra, còn lại binh lính mấy nước khác ngày mai cũng trộn vào thay nhau tấn công đi.”

Những binh lính nước khác gia nhập, rõ ràng có thể tăng cao mức độ công thành hơn.

Rất nhanh, đã có binh lính chạy tới dưới tường thành, binh lính phòng thủ Hà Lan sợ hãi đến mức nổ súng xong vội vã nạp đạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »