Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1428
Uy lực của mệnh vua (2)

❊ ❊ ❊

Vậy phải phân biệt như thế nào?

Nhìn xem đối phương đi giày gì là rõ. Phần lớn các cô gái bó chân đều đi giày gót sen. Bó chân theo cách làm tổn hại cơ thể chắc chắn sẽ đi loại giày gót sen nhỏ nhắn này, nhìn một cái là có thể nhận ra ngay.

Tri huyện Trần Nghiêu Hải: “Người bó chân dị dạng, đa số thuộc nhà phú thương thân sĩ trong huyện, không thể làm con gái họ không lấy được chồng, nếu không chắc chắn họ sẽ làm ầm lên. Trong công văn nêu rõ, chỉ cần thả chân ra để ngón chân bị tổn thương từ từ phục hồi cũng xem như là một dạng làm tròn đạo hiếu. Sau khi chân bó bình thường trở lại, con gái bất hiếu sẽ thành con gái có hiếu. Cho nên,

Quan trọng là phải thả chân ra!”

Tình hình hiện tại vẫn chưa đến mức như giai đoạn Thanh mạt khi khắp các nơi ở nông thôn cũng đều bó chân. Đối tượng của “Lệnh cấm bó chân” toàn là con gái của các nhà phú thương thân sĩ. Nếu không đưa ra lý do “tổn hại đạo hiếu” cùng với đó là sự trừng phạt nghiêm khắc thì có khi đám phú thương thân sĩ này sẽ vẫn nghĩ cách trí trá.

Tuy nhiên, việc thi hành cụ thể lại phải chú ý cách làm. Biến cấm bó chân thành cấm giày gót sen sẽ dễ dàng hơn.

Bó chân là vì thể diện của đàn ông, không cho phụ nữ đi giày gót sen, vậy thì bó chân còn nghĩa lý gì? Cùng lắm là nuôi trong nhà để mình tự ngắm, nhưng chẳng lẽ đàn ông thích ngắm những đôi chân bó chặt sưng tấy chảy mủ lắm sao?

Trần Nghiêu Hối nói: “Nhỏ nhất là bốn, năm tuổi, phụ nữ đã bắt đầu bó chân. Tuổi này, các bé gái còn chưa đi học.

Ta và lão Chúc cùng với khoa trưởng các khoa đích thân tới bái phỏng các nhà thân sĩ. Còn lại giao cho Dương điển sử sắp xếp đi thăm các trường học trong toàn huyện, nhất định phải kiểm tra giày của toàn bộ phụ nữ. Nhớ triệu tập các đại phu trong huyện tới để sau khi thả chân ra còn chữa trị cho họ.”

“Tuân mệnh!” Các quan viên đồng loạt đứng dậy.

Không thể phủ nhận, mặc dù các vụ án tham ô xuất hiện đầy rẫy ở các nơi nhưng chỉ cần Hoàng đế hạ lệnh thì quan địa phương đều sẽ nhanh chóng thực hiện, hiệu suất hành chính của quan phủ cao lạ thường.

Đây chính là do quyền uy của Hoàng đế khai quốc!

Hôm sau, tri huyện Trần Nghiêu Hải lập tức mang theo thầy thuốc và hai tên tiểu lại của huyện nha tới bái phỏng nhà Tôn Đông Khanh giàu nhất huyện. Với tư cách là nhà giàu nhất của huyện, không có gì lạ khi Tôn Đông Khanh đã nắm được ý đồ chuyến ghé thăm này của tri huyện. Tối qua đã có quan viên sai người đi suốt đêm tới báo tin. Đương nhiên, cần giả bộ thì vẫn phải giả bộ. Tôn Đông Khanh chắp tay nói: “Huyện tôn hạ cố ghé thăm khiến thảo dân muôn phần sợ hãi!”

“Anh Tôn khiêm tốn rồi.” Trần Nghiêu Hối cũng cùng diễn với đối phương.

Vừa tán gẫu vừa dẫn tri huyện vào trong nhà trong.

Sau khi ngồi vào chỗ của mình, Trần Nghiêu Hối nói thẳng: “Bệ hạ có chỉ, cấm bó chân làm hại cơ thể, anh Tôn gọi hết nữ quyến trong nhà ra đây đi. Bất kể tuổi tác, hễ là phụ nữ thì đều đi ra đây.”

Chẳng bao lâu sau, toàn bộ phụ nữ của nhà họ Tôn đều đi ra trình diện, ngay cả mẹ già của Tôn Đông Khanh cũng được dìu ra.

Trần Nghiêu Hối nhìn qua một lượt, không thấy ai đi giày gót sen. Hắn biết tin tức đã bị lộ, trong lòng giận dữ nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:

“Tất cả cởi giày ra!”

Tôn Đông Khanh lập tức biến sắc, nói: “Chân của phụ nữ sao có thể để người ngoài tùy tiện nhìn thấy được?”

Bà cụ cố nhà họ Tôn gõ gậy chống xuống đất, nổi giận nói: “Trần tri huyện, ngươi cũng là quan phụ mẫu một vùng, hôm nay ngươi tới đây là để làm nhục bà già này sao?”

Trần Nghiêu Hối cười gằn, nói: “Nếu không chịu cởi giày ra, vậy bản quan xin cáo từ. Tội kháng chỉ các ngươi cứ tự xem đấy rồi làm đi.”

Toàn bộ nhà họ Tôn từ già tới trẻ đều im bặt.

Ôi lệnh vua vô tình. Nhà họ Tôn là vọng tộc ở Gia Thiện, chẳng những bị mất một lượng lớn ruộng đất mà còn bị cưỡng ép chia nhà, di dời hai phần ba số người trong gia đình lên phương Bắc.

Phản kháng?

Có người từng phản kháng lúc chia ruộng, hơn nữa còn là nhà giàu nhất ở Gia Thiện. Nhưng kết quả của việc phản kháng là gì, gia đình giàu nhất ở Gia Thiện chuyển thành họ khác, chính là nhà họ Tôn hợp tác với việc phân chia ruộng đất.

Bà cụ cố nhà họ Tôn lập tức chuyển sang tươi cười, nói với con dâu, cháu dâu và các cháu gái của mình: “Đã là lệnh vua thì nhất định phải vâng theo, mọi người cởi hết giày ra đi. Bà già này cũng cởi, lệnh vua không thể trái.”

Bà cụ là người đầu tiên cởi giày ra, chân bà cụ từng bó nhưng không bị dị dạng. Một trong số các con dâu của bà cụ lại đứng run lên tại chỗ.

Trần Nghiêu Hối lại xem thì thấy ngoại trừ ngón chân cái, bốn ngón chân khác đều đã không còn nhận ra nổi, khiến người ta nhìn xong cảm thấy ghê tởm. Chân bó kiểu này lúc đi đứng sẽ có cảm giác đẹp mong manh ốm yếu, nhưng sau khi cởi giày ra thì chẳng còn gì đẹp nữa.

“Chồng cô ta làm nghề gì?” Trần Nghiêu Hối hỏi.

Tôn Đông Khanh: “Đây là vợ của em trai thứ hai của thảo dân, em trai thứ của thảo dân là dân làm ăn.”

Trần Nghiêu Hối nói với viên lại đi theo mình: “Về kiểm tra xem chồng của người này có đứng tên trên giấy phép kinh doanh đặc biệt nào không. Nếu có,

Lập tức thu hồi!"

Tôn Đông Khanh thầm giật mình. Chuyến này làm thật rồi. May mà giấy phép đặc biệt do hắn đứng tên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »