Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2370
Kết chương (5a)

❊ ❊ ❊

“Đang đang đang đang đang!”

Đột nhiên, từ xa có người gõ trống chạy qua.

Lý Lão Hán lầm bầm nói: “Sắp đến mùa vụ rồi, nông binh cũng không phải lúc này luyện tập chứ.”

Hai phụ tử về đến đầu thôn, chỉ thấy người người hoảng loạn, còn có hai người già đang khóc lóc.

“Sao thế?” Lý Đại Đồng đi qua hỏi.

Người đó trả lời: “Vạn tuế gia băng hà rồi!”

Lý Lão Hán chưa học qua, nghe nói có liên quan tới hoàng đế, nhanh chóng truy hỏi: “Băng hà là cái gì?”

“Chính là mất rồi, thăng thiên làm thần tiên rồi.” Người đó giải thích.

Lý Lão Hán như gặp phải sấm, bước chân gấp rút xém chút là ngã, trong miệng lầm bầm lặp đi lặp lại: “Vạn tuế gia mất rồi, ngày tháng sau này làm sao sống đây? Ngày tháng sau này làm sao sống đây?”

Lý Đại Đồng nói: “Cha, vạn tuế gia mất rồi, còn có tân hoàng đế.”

Lý Lão Hán không hề có chút dấu hiệu tâm tình bộc phát, xông về con trai kêu la: “Thằng nhãi con này con thì biết cái gì, có vạn tuế gia mới có tháng ngày tốt, vạn tuế gia mất rồi, những ngày tháng tốt này sắp hết rồi! Những tháng ngày tốt này sắp hết rồi….Hu hu hu hu hu!”

Lý Lão Hán đang nói thì quỳ xuống, đầu chôn vào giữa hai đầu gối khóc thét, khóc đến không thành tiếng.

Lần trước khóc dữ dội như vậy, còn là ở trên đại hội kể khổ.

Lý Đại Đồng đỡ cha về nha, phát hiện mẹ cũng đang khóc, hai đứa trẻ ở trong nhà còn chưa đi học đang hiếu kỳ nhìn.

Mẹ vừa khóc, vừa kể lại chuyện cũ.

Nàng ta nói ở quê nhà cũng có vài mảnh đất, thuỷ hạn nạn châu chấu đều đủ, cả nhà trốn đến Nam Kinh trông cậy thân thích, Lại nói thân thích không đáng tin cậy, chỉ phát một chén cháo, cả nhà nàng ta ở Nam Kinh làm ăn may, còn bị các ăn mày ở địa phương ức hiếp.

Mẹ vừa nói vừa khóc nhiều hơn, sau cùng mắt cũng khóc khô rồi, thút thít nghẹn ngào nói: “Không phải nói vạn tuế gia là tinh tú hạ phàm, có thể sống vạn tuổi sao? Sao nói mất thì mất vậy? Vạn tuế gia mất rồi, ngày tháng không có cách nào sống nữa rồi, lương thực năm nay đừng bán, sợ rằng năm sau phải đói bụng rồi.”

Lý Đại Đồng nhìn cha mẹ kêu khóc, hắn ta không có cách nào hiểu nổi tình trạng này, lão hoàng đế mất rồi, đổi hoàng đế mới sao giống như trời rớt xuống vậy?

Hắn ta kêu con đến ăn bữa sáng, sau đó vác cày đi vườn rau nhổ cỏ.

Đi qua mấy hộ gia đình, hễ là trong nhà có người gia, đều có thể nghe được tiếng khóc.

Buổi trưa nhổ cỏ về nhà, Lý Đại Đồng phát hiện cơm trưa đã làm xông, nhưng không thấy cha mẹ của mình, hắn hỏi thê tử: “Cha mẹ đâu?”

“Vào thành rồi.” Thê tử trả lời.

“Vào thành làm gì?” Ly Đại Đồng hỏi

Thê tử giải thích: “Thay xiêm y mới, lại mang theo chút tiền và lương khô, nói muốn khoác áo chịu tang cho vạn tuế gia. Người già trong thôn, đi hết hai mươi mấy người, thôn trưởng sợ hỏng chuyện, khuyên cũng khuyên không được, chỉ có thể đi theo.”

“Bọn họ già hồ đồ rồi, sợ quan phủ đá văng ra ngoài!”

Lý Đại Đồng không để ý tới ăn trưa, vứt cày xuống đuổi theo.

Cả quãng đường, Lý Đại Đồng gặp được mấy đoàn người già, trong đó trộn lẫn một số người trẻ tuổi.

Bên hồ Huyền Vũ và Trường Lâu lý, những tiệm bán vải, vải bố đã bán đến hết. Rất nhiều người già, là dùng vải bố nhà mình may, đeo lên người tiến về phía thành Nam Kinh.

Nhìn thấy binh sĩ giữ cửa thành, đều không biết có nên ngăn không, người dồn từ khắp mọi nơi, xử lý không tốt trong thành sẽ xảy ra chuyện.

Nhưng bọn họ không dám cản, thậm chí không dám trách mắng, bởi vì những người này đều là đến khóc than cho hoàng đế.

Điện Ứng Dân.

Bạn học tiểu học của Triệu Khuông Hoàn là Hà Khiêm Cát, tuy rằng bị trường tiểu học Hoàng Thành đào thải, nhưng vẫn hăng hái đi học. Hắn học đại học đều là tự trả tiền, nhưng khoa cử lại tích lũy lâu dài, thi đứng thứ bảy mươi tám bảng hai, dựa vào chiến tích cùng thái tử thưởng thức, hiện giờ đã làm Lại bộ thượng thư.

Hà Khiêm Cát nói: "Hỏa táng là tục xấu của Phật gia, thiên tử sao có thể như vậy? Đương nhiên, di mệnh của tiên hoàng nhất định phải tuân theo, có thể hỏa táng ngự vật của tiên hoàng, rải ở quốc thổ làm chất dinh dưỡng của tùng bách. Về phần di thể của tiên hoàng, phải tuân theo lễ quốc táng, không thể có chút chậm trễ nào."

Lý Vĩ xuất thân là thầy giáo của Thái tử, năm nay đã sáu mươi tuổi, hiện nay đảm nhiệm chức thủ phụ. Hắn lúc này bác bỏ nói: "Tiên hoàng di mệnh, không thể thay đổi, nên hỏa táng nhất định phải hỏa táng!"

“Việc này phi lễ!” Hà Khiêm Cát nói.

Lý Vĩ nói: “Lễ là do người định, di mệnh của tiên hoàng chính là lễ!”

Hà Khiêm Cát nói: “Thiêu hủy long thân tiên hoàng, đặt đương kim thánh thượng ở đâu, các hạ chẳng lẽ muốn thiên tử trên lưng hủy bỏ tiếng xấu thân phụ sao?”

Lý Vĩ nói: "Hỏa táng là do tiên hoàng khâm định, đã sớm đại cáo thiên hạ, vạn dân làm sao xen vào?"

"Hôm nay quan dân không nói chuyện phiếm, nhưng trăm năm sau thì sao? hậu nhân đọc đến sử sách sẽ nghĩ như thế nào?" Hà Khiêm Cát chất vấn

Lý Vĩ đột nhiên hét lớn: “Bọn họ là sao biết được hồng chí của Tiên Hoàn? Trăm ngàn năm sau, bệ hạ lấy chân long thân thể trấn thủ vạn dặm cương thổ, Hoa Hạ con cháu chỉ biết càng kính ngưỡng tiên hoàng.Chỉ có đám người hồ đồ kia, mới cảm thấy đây là hành động phi lễ!”

Triệu Khuông Hoàn rốt cục lên tiếng: "Lý tiên sinh, nghị sự liền nghị sự, chớ có chửi bới đồng liêu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »