Bên trên tường thành, vô số quân dân đứng nhìn hành hình.
Chém một người, lại bộc phát ra một trận tiếng hoan hô. Đông Dưỡng Giáp bị xếp ở đầu cuối cùng, cả người tê liệt nhũn ra như sợi mì luộc, ngay cả quỳ cũng không quỳ thẳng được. Người hành hình bất đắc dĩ, chỉ có thể loạn thương chém chết, cuối cùng để thi thể nằm xuống chặt đầu.
Những người này đều giữ lại đầu, xác chết toàn bộ thiêu hủy, đến ngay cả mặt đất dính máu cũng được đốt qua một lần lửa.
Mấy dân phu được tổ chức lại đi dọn dẹp thành thị, đặc biệt là giếng nước, bên trong có tử thi phải rửa sạch nhiều lần, còn phải rắc vôi tiến thành tiêu độc, trong vòng thời gian ngắn không nên uống nước giếng.
Bách tính thành Thương Khâu bị đuổi ra ngoài, lần lượt về lại nhà, sau khi làm hộ tịch có thể nhận lại nhà, cửa hàng.
Nhất định có người giả mạo để nhận, nhưng không thành vấn đề.
Chỉ cần không xuất hiện tranh cãi, quan phủ cũng lười quản, dù sao trong thành cũng cần làm phong phú dân cư, khôi phục lại sự phồn vinh.
Chỗ hổng của tường thành, rất nhanh được dùng đất đá xây dựng lại. Viện quân của Đa Nhĩ Cổn cũng sắp đến đây, bổ khuyết xong chỗ hổng để thủ thành, đợi sĩ khí của quân địch giảm xuống thì lại quyết chiến.
Binh lính, nông binh và nghĩa quân quân Đại Đồng chết trận,, sau khi đăng ký tạo danh sách, hỏa táng thành tro cốt ngay tại chỗ.
Ôn dịch ở Sơn Đông nghiêm trọng, phủ Quy Đức ở gần Sơn Đông, tình hình dịch bệnh cũng không thể khinh thường,
Mặc dù có thầy thuốc làm công tác phòng bị, nhưng tướng sĩ Đại Đồng, đã bị lây nhiễm hơn trăm người, nghĩa quân và dân đói bị lây nhiễm nhiều hơn!
“Thu được bao nhiêu lương thảo?” Triệu Hãn gọi quan quân nhu phụ trách hậu cần đến.
Quan quân nhu trả lời: “Còn chưa tính rõ ràng, tính toán đại khái có khoảng hai ba vạn thạch.”
Triệu Hãn thở phào nhẹ nhõm: “Vẫn may, quân địch còn chưa cá chết lưới rách, trước khi thành trì bị vây hãm thì thiêu hủy toàn bộ lương thảo.”
Hiện tại lương thực mới là quan trọng nhất, có rất nhiều bách tính cần được cứu tế, Triệu Hãn đã sắp không chống đỡ được. Cho dù xử lý được chủ lực của Đa Nhĩ Cổn, cũng không thể nào suất lĩnh đại quân lên phía bắc, nhiều lắm là chiếm lĩnh được Sơn Đông và Hà Nam.
Về phần bắc Trực Đãi, chỉ có thể phái một nhóm quân đội nhỏ xuất kích, có thể chiếm được bao nhiêu thành trì thì tính bấy nhiêu.
Hơn nữa không có lương thực làm công tác di dân, Sơn Đông, Hà Nam tiếp tục bỏ hoang, đầu tiên an trí cho dân chạy nạn ở bản địa trước.
…
Ninh Lăng.
Cầm theo một đống thủ cấp của Thát Tử và Hán gian, long kỵ binh chạy đến Ninh Lăng chiêu hàng, vừa đúng lúc đụng phải thám mã Đa Nhĩ Cổn phái ra.
Tướng thủ thành Ninh Lăng rơi vào thế khó xử, trong tay tên này chỉ có mấy trăm binh, những binh lính khác đều bị Đông Dưỡng Giáp rút đi thủ Thương Khâu. Phía nam là chủ lực của Triệu Hãn vừa mới đánh thắng trận, phía bắc lại là Đa Nhĩ Cổn dẫn mấy vạn quân Bát Kỳ đến, đây mẹ nó rốt cuộc nên đi theo bên nào?
Trong tình thế khó xử, tướng thủ thành một mình cưỡi ngựa chạy trốn, dựa định mang theo mấy trăm lượng bạc mai danh ẩn tích.
Muốn làm gì thì làm!
Đa Nhĩ Cổn biết được tin tức Thương Khâu bị chiếm đóng, hơn nữa Đông Dưỡng Giáp toàn quân bị diệt, nhất thời tức giận đến không nói được lời nào.
Tường thành Thương Khâu kiên cố như thế, sông đào bảo vệ thành rộng lớn như vậy. Thế mà hai tên khốn khiếp Đông Dưỡng Giáp, Tôn Định Liêu chỉ thủ vững được mười một ngày, đúng thật là một đám phế vật!
Cổ đại đánh trận, phòng thủ thành kiên cố mấy tháng, thậm chí là một hai năm, đều là chuyện bình thường như cỡm bữa.
Nhiệm vụ Đa Nhĩ Cổn đưa cho Đông Dưỡng Giáp, chỉ cần hắn thủ vững nửa thàng, ai ngờ đến nửa tháng cũng không thủ được.
Một đám cao tầng Mãn Thanh, đứng ở phía bắc huyện Ninh Lăng, mắt to trừng mắt nhỏ, không biết nên làm như thế nào mới tốt.
Tể Nhĩ Cáp Lãng thở dài nói: “Không đánh được nữa, thành Thương Khâu đã thất thủ, bây giờ chúng ta đi đến, chính là đánh trận chiến công thành. Nếu như không thể nhanh chóng phá thành, quân địch sẽ có viện binh, đến lúc đó chúng ta chính là nội ứng ngoại hợp, trước sau giáp kích.”
Tể Nhĩ Cáp Lãng thuộc loại tính cách bảo thủ, lúc trước Hoàng Thái Cực nhiều lần xuất binh, hắn đều là kiên trì ý kiến phản đối, bởi vì cảm thấy đánh trận không nắm chắc.
Đa Nhĩ Cổn không nói lời nào, hắn vẫn là nghĩ không hiểu, tại sao thành Thương Khâu lại mất rồi.
Chu dù bị hỏa pháo nổ mở một cái lỗ hổng, trong thành nhiều thủ quân như thế, cũng có thể kiên trì một hai ngày chứ. Chỉ cần kiên trì thêm một hai ngày nữa, đại quân chủ lực của hắn đã đến rồi!
Mãn Đạt Hải nói: “Mấy vạn quân Bát Kỳ của chúng ta, đi đâu mà không được? Thương Khâu bị thất thủ, nhất định là hỏa pháo nổ sập tường thành. Chúng ta cũng có hỏa pháo, tiếp tục nổ vào chỗ hổng, thời gian mấy ngày là lại có thể nổ sập. Đến lúc đó, mấy vạn quân Bát Kỳ xông lên, đối diện nhất định không ngăn được. Không cần nghĩ nữa, một đường giết đến đó là được.”
Tể Nhĩ Cáp Lãng phản bác nói: “Quân địch có mấy chục khẩu hỏa pháo, nếu như đặt ở trên tường thành, nổ từ trên cao xuống với chúng ta. Lúc đó ngươi nên làm thế nào?”
“Đây…” Mãn Đạt Hải không còn lời nó để chống đỡ.
Khống Hữu Đức không nhịn được nói: “Hay là bố trí nghi binh ở đây, chủ lực đi Sơn Đông, tiêu diệt địch ở Sơn Đông rồi nói sau.”
Mãn Đạt Hải nói: “Quân địch ở Thương Khâu nhất định sẽ đuổi theo.”