Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Diệt Hoa (3)

❊ ❊ ❊

Người thực dân Tây Ban Nha cực kỳ sợ hãi việc này, bốn mươi năm trước bọn họ một lần đồ sát ba mươi nghìn người Hoa. Lúc ấy giết nhiều tới nổi Manila không có thợ cắt tóc, thợ may, thợ đóng giày, đầu bếp và nông dân, bọn họ thường đến vô số chỗ nhập hàng nhưng không mua được hàng hóa.

Tây Ban Nha áp dụng thống trị thực dân ở Philippines suýt tan vỡ vì diệt người Hoa quy mô lớn.

Vết sẹo đã lành liền quên đau, hiện tại lại tái diễn bi kịch.

Lần này Tổng đốc Philippines của Tây Ban Nha ôm ý tưởng giống hệt Antonio: Quá nhiều người Trung Quốc, không dễ quản lý, trưng thu thuế nặng bức đi một ít, cưỡng ép lao dịch làm chết một ít.

Thế là, người Hoa ở Philippines dựng cờ khởi nghĩa.

Đừng cho rằng người Hoa dễ bị ức hiếp, Philippines đồ sát lớn vào bốn mươi năm trước, quân khởi nghĩa hàng chục nghìn người Hoa giết đến tận Manila, thậm chí còn chế tác ra xe lữ công* để tấn công thành (từ mấy năm trước khi chính thức khởi nghĩa, lính đánh thuê người Hoa không chịu nổi ngược đãi đã trực tiếp giết Tổng đốc Philippines).

(*) Loại vũ khí công thành lỡ lớn, xe cao mấy tầng, bên trong chứa binh sĩ, bên ngoài bọc thuộc da, dùng trâu hoặc người đẩy đến dưới thành, vì cao bằng tường thành nên có thể trực tiếp leo qua tường thành đánh với địch.

Philippines, Manila, Balian.

Tòa thành thị Manila cũng do người Hoa xây, nhưng người Hoa không được vào thành, chỉ có thể cư trụ ở Balian ngoài thành, người Hoa gọi khu vực tụ cư này là “Trong khe”.

Một khi người thực dân lựa chọn ra tay với người Hoa thì đại bác trên thành có thể bắn thẳng vào trong khe!

Ầm ầm ầm!

Tây Ban Nha ra tay, bởi vì bọn họ biết được tin tức rằng người Hoa trong khe có thể sẽ tạo phản.

"Nhạc phụ, đi mau!"

Vạn Triệu An chộp lấy cổ tay của thúc thúc kéo ra ngoài cửa hàng, chạy nhanh đến nhà sau, cầm lấy vũ khí.

Long Hiến Dân sợ hãi nói: "Đại bác đang đánh mà chạy loạn cái gì! Nhanh tìm một chỗ trốn đi."

Vạn Triệu An sốt ruột nói: “Sau khi đại bác bắn chắc chắn có quân đội giết tới. Hiện tại không lo trốn thì sau này trốn không thoát!"

Bốn mươi năm đủ khiến người quên chuyện xưa.

Huống chi, trận đồ sát lớn vào bốn mươi năm trước gần như giết hết người Hoa, hiện giờ đều là người di dân tới sau. Tây Ban Nha vì khôi phục thuộc địa mà tốn công tốn sức mời thương nhân người Hoa trở về, mới bắt đầu thậm chí còn dành cho các loại ưu đãi thuế thu.

Vạn Triệu An mang theo gia đình nhạc phụ, tiểu nhị người Hoa trong cửa hàng nhanh chóng gói ghém bao đồ chạy ra đường.

Trên phố đã rối ren, nhiều bình dân người Hoa chạy tứ tán.

Vạn Triệu An thấy cứ để như vậy thì không được, bỗng nhiên rút đao ra khỏi vỏ, quát chói tai: “Có quân Đại Đồng không? Quân Đại Đồng tập hợp!”

Hét cả buổi nhưng không ai đáp lại.

Vạn Triệu An đành kéo thê tử, mang theo gia đình nhạc phụ tiếp tục trốn.

Vạn Triệu An là quân nhân bị thương tàn xuất ngũ, ngón trỏ và ngón út tay trái bị gãy. Vốn có thể được thu xếp làm cảnh sát, lại chạy tới Philippines lang bạt, bởi vì nơi này có vị hôn thê từ nhỏ của hắn.

Vạn Triệu An chạy nhanh được một quãng thì pháo dần ngừng bắn, người Hoa chạy nạn ở đằng trước bỗng nhiên lại chạy về.

"Phía trước có lính lông đỏ, mau chạy về trốn!”

“Súng bắn rát quá, xông qua không được!"

" . . . "

Không bao lâu, đám người Hoa chạy đi hướng khác.

Khu tụ cư của người Hoa bị bao vây mấy mặt, nhưng số lượng binh sĩ Tây Ban Nha không đủ nên kéo luôn lính đánh thuê Nhật Bản và lính địa phương góp cho đủ số.

Lính địa phương đều yếu nhớt, đồ sát bình dân thì tích cực, nhưng gặp chiến đấu kịch liệt là chạy trốn ngay.

Mấy nghìn người Hoa cùng lao về phía lính địa phương, bọn họ chỉ có thể phá vòng vây từ đây.

Nhưng rất nhanh, bình dân người Hoa ở đầu ngõ không ngăn nổi, lục tục chạy về, chỗ đầu ngõ bị phá hỏng hoàn toàn.

"Nổi lửa, nổi lửa!"

Không ngờ người Tây Ban Nha phóng hỏa, muốn đốt nơi tụ cư và đốt chết tất cả người Hoa.

Nhìn tứ phía nổi lửa, những người Hoa này rốt cuộc bất chấp hứng lấy đồ đao từ phía lính địa phương, cứ xông lên trước. Lính địa phương bị dọa, từ bỏ chặn đầu ngõ, xoay người trốn.

Vạn Triệu An theo dòng người chen ra ngoài phố, lúc này binh sĩ Tây Ban Nha và lính đánh thuê Nhật Bản cũng từ hai bên truy sát lại.

Người Hoa lục tục nhảy xuống sông Pasig, bơi qua sông chạy hướng khu vực đầm lầy ở phương bắc xa hơn.

Quan quân Tây Ban Nha cưỡi ngựa truy sát, chém những người Hoa chạy trốn ở hàng chót. Lính địa phương kéo cung tự chế bắn tên về phía đám người Hoa. Lính đánh thuê Nhật Bản giơ katana liên tục chặt chém.

Sau khi chết hơn ba nghìn người, người Hoa rốt cuộc lao vào rừng cây.

Không phân nam nữ già trẻ, bọn họ lục tìm nhánh cây, cục đá làm vũ khí, tiếp đó dìu già dắt trẻ đi hướng khu vực đầm lầy.

Trận đồ sát lớn vào bốn mươi năm trước, cuối cùng hơn bốn trăm người Hoa cũng trốn vào mảnh đầm lầy này. Đối diện truy binh, bọn họ tập thể nhảy vào đầm lầy tự sát, không muốn bị người Tây Ban Nha bắt lấy.

Vạn Triệu An lao vào trong đám người hô to: "Ta là chiến sĩ thuộc tiểu đoàn số sáu của trung đoàn số ba của lữ đoàn số một thuộc sư đoàn thứ bảy quân Đại Đồng! Ta từng làm lính của hoàng đế Đại Đồng Trung Quốc bệ hạ! Tin ta thì hãy nghe theo lệnh của ta! Hiện tại, ai mang theo dây thừng? Mười người đứng ra cùng ta vào đầm lầy dò đường, cột dây thừng vào eo, ai lún vào thì hãy kéo ra. Không cho phép ai đi lung tung, toàn bộ xếp hàng giữ chặt áo của đồng bào đi trước! Vào sâu trong đầm lầy, sau khi thoát khỏi truy binh thì thống nhất phân phối tất cả vật tư!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »