"Cháu trai tôi, Smith Jr. , mỗi khi nghe tôi nhắc đến tên của Đại Hoàng đế, thằng bé lại hứng thú bừng bừng thảo luận với tôi. Nó nói rằng Đại Hoàng đế là một vị vua cấp SSS, là cấp SSS duy nhất trong trò chơi, có thuộc tính ổn định cấp độ 3, tốc độ phát triển kinh tế là 50, tốc độ phát triển quân sự là 50, tốc độ phát triển khoa học và công nghệ là 100. Nếu bạn chọn chơi một quốc gia châu Á, hoặc chọn các vị vua khác của Trung Quốc, bạn phải ám sát Đại Hoàng đế trong những ngày đầu, và tỷ lệ thành công là rất thấp. Ám sát thất bại chỉ có thể đọc hồ sơ, người chơi may mắn nhất cũng phải đọc đi đọc lại trong hai giờ, điều này khiến tôi dở khóc dở cười."
"Cho đến bây giờ, châu u vẫn chưa khôi phục lại màu sắc thực sự của Hoàng đế vĩ đại. Nhưng hàng trăm năm nay, những người tiến bộ ở châu u đang lặng lẽ tắm mình trong ánh sáng tư tưởng rực rỡ của vị Hoàng đế vĩ đại và mong chờ sự sụp đổ của cuộc cách mạng mọi lúc."
Hoàng tử Hayi của vương quốc Vạn Đan bị phái đến Nam Kinh thảo luận ý kiến.
Hắn ta còn chưa vào Tử Cấm Thành, đã bị sự phồn vinh của Nam Kinh làm cho lóa mắt. Hắn không hứng thú với việc đi dạo hồ Huyền Vũ, trong mấy ngày liên tục chạy đi xem biểu diễn ở nhà hát.
Nào là ảo thuật, xiếc, khiêu vũ,. . . vô cùng náo nhiệt và thú vị, nếu như không phải trên người không đủ tiền, Hayi thậm chí còn muốn ở lại Nam Kinh vài năm nữa.
Lịch sử của hoàng tử Hayi, phản quốc là phản đến cùng, nhờ người Hà Lan giết chết cha ruột, xong liền nhanh chóng nằm xuống thảnh thơi hưởng thụ - là vua của một nước, trên thực tế đã trở thành thổ ty do Hà Lan phong danh, cuối cùng thậm chí đến thổ ty còn không biết, quyền lực chính trị và quân sự đều mất hoàn toàn.
Khi hẹn gặp được Triệu Hãn, hoàng tử Hayi sớm đã vui quên lối về, suýt chút nữa quên sạch nhiệm vụ của mình.
Tất nhiên, việc gì cần làm thì cũng phải làm.
Sau khi bái kiến hoàng đế Trung Quốc, Hayi không quở trách sự bạo hành của Tổng đốc Palembang, mà chỉ khóc lóc nói: "Hoàng đế điện hạ, Vạn Đan là một nước chư hầu của thiên triều, chưa từng phạm phải lỗi lầm nào.
Vạn Đan là nô bộc, Trung Quốc là chủ nhân, nô bộc không hề phạm sai lầm, vì sao chủ nhân lại phạt roi chứ? Tổng đốc Palembang do điện hạ bổ nhiệm, đã giết rất nhiều người dân Vạn Đan, chiếm đoạt gần một nửa lãnh thổ Vạn Đan. . . u u u u, điện hạ, xin ngài hãy vì nô bộc làm chủ!
Triệu Hãn cười an ủi: "Trẫm đã nghiêm khắc trừng phạt Tổng đốc Palembang, đồng thời bãi bỏ chức vụ của hắn, ta còn cử một vị Tổng đốc có lòng nhân từ đến Palembang. Ngươi yên tâm, sau này sẽ không còn xung đột giữa Palembang và Vạn Đan nữa."
Hoàng tử Hayi sững người, hắn chỉ tham lam và phóng túng, chứ đầu óc hắn không thực sự là ngốc.
Palembang nằm trên đảo Sumatra, Vạn Đan thuộc địa bàn trên đảo, tất cả đều bị Tổng đốc Palembang chiếm đóng cả, đương nhiên sau này sẽ không còn xung đột. Tổng đốc Palembang đã làm được mấy năm, đến lúc phải về kinh báo cáo công tác rồi, như vậy gọi là bãi bỏ chức vụ ư?
Hoàng đế Trung Quốc rõ ràng là đang nói những lời nhảm nhí.
Hoàng tử Hayi lại tiếp tục khóc lóc: "Còn Tổng đốc Giai Thành kia, thông đồng với nông dân Trung Quốc, khai thác đất đai vốn thuộc về Vạn Đan quốc, xua đuổi và sát hại dân Vạn Đan trên mảnh đất đó. Điện hạ,
Vạn Đan là một nước chư hầu của thiên triều, dân Vạn Đan cũng là dân của điện hạ, xin ngài nhất định phải vì chúng nô làm chủ!"
Triệu Hãn nói: "Sự việc này, ta đã biết rồi. Nhưng mệnh lệnh của Tổng đốc Giai Thành vốn không phải như vậy, chỉ là hành vi tự phát của nông dân nước Hán, ta đã để cho Tổng đốc nghiêm khắc trừng phạt đám đông đó rồi.
Sau khi ngươi về Vạn Đan, nói với phụ thân ngươi một câu, bảo ông ấy đừng để ý quá nhiều, Tổng đốc Giai Thành sẽ quản lí nghiêm khắc hơn với đám dân đó."
Vậy là xong rồi ư?
Hoàng tử Hayi ngơ ngác nhìn hoàng đế, đột nhiên bản thân không biết nên nói gì.
2"Ngươi lặn lội từ xa tới đây, chặng đường bôn ba cũng không dễ dàng gì, quay về chùa Trung Sơn đợi ban thưởng đi." Triệu Hãn thẳng thừng tiễn khách, không muốn lãng phí quá nhiều thời gian, tiếp kiến hoàng tử này 10 phút là đủ rồi.
Hoàng tử Hayi vô tri vô giác mà quay về chùa Trung Sơn, cảm thấy mình có gặp bao nhiêu phiền phức cũng vô dụng, nếu đã đến Nam Kinh một chuyến, chi bằng dành thời gian để tận hưởng thì hơn.
Hắn đến nhà hát cao cấp hơn, muốn thử xem mùi vị nữ nhân Trung Quốc, không biết đổi biết bao nhiêu kĩ nữ, nhưng tất cả đều là người đẹp đến từ nước ngoài. Cuối cùng cũng tìm được kĩ nữ Trung Quốc, trái lại sắc đẹp tầm thường, làm cho hoàng tử Hayi mất cả hứng thú.
Hắn lại nghe nói thuyền hoa ở hồ Huyền Vũ là nơi dành cho người giàu có ở Trung Quốc hưởng thụ, liền muốn lên chiếc thuyền nổi tiếng đó. . .
Coi như thành công lên được chiếc thuyền rồi, lại không đủ tư cách vào bên trong, chỉ có thể uống trà ở gần chiếc thuyền đó, nghe kĩ nữ Trung Quốc (vũ nữ có tiếng) đàn hát các ca khúc. Đến cả vị kĩ nữ ấy, căn bản cũng không muốn chiêu đãi những kẻ man rợ, cho dù kẻ đó có là hoàng tử ngoại quốc thì cũng như nhau thôi.
Hoàng tử Hayi cảm thấy bị phân biệt đối xử sâu sắc, ngoài sự phẫn nộ ra, lại thấy có chút tự ti.