Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 543
Sa đọa (3)

❊ ❊ ❊

Dù sao, Trịnh Sâm bị mê hoặc rồi, có thời gian rảnh là chạy theo Triệu Trinh Phương.

Trịnh Sâm mười lăm tuổi, Triệu Trinh Phương mười sáu tuổi, giống như đệ đệ đi theo tỷ tỷ.

Vì có cùng đề tài, Trịnh Sẫm chẳng những nói tứ thư và thơ ca, còn chủ động đi theo Triệu Trinh Phương học tập Toán học.

“Ai da, sao ngươi còn chưa học được vậy, loại đề này ta đã dạy mấy lần rồi, sử dụng công thức là có thể giải ra được.” Triệu Trinh Phương quở trách nói.

Trịnh Sâm cười ngây ngô: “Đầu óc ta ngốc.”

Thật ra hắn đã sớm biết rồi, giả ngu giả ngốc, chẳng qua chỉ là muốn nhìn thấy bộ dáng trách cứ của Triệu Trinh Phương.

Mỗi một cái nhăn mày một nụ cười, Trịnh Sâm đều cảm thấy rất đẹp.

Trịnh Sâm da mặt dày, vẫn luôn lại không đi, rõ ràng là muốn ở đây ăn cơm.

Cho dù là thời gian ăn cơm, tầm mắt của Trịnh Sâm, đều vụng trộm dừng ở trên người Triệu Trinh Phương.

Triệu Hãn càng nhìn càng cảm thấy không đúng, quốc tính gia là trọng điểm hắn bồi dưỡng, bây giờ sao lại đi lệch rồi?

Triệu Trinh Phương là một cô nương thông minh, đã sớm phát giác ra điều bất thường. Hôm nay ở nhà ăn cơm, Trịnh Sâm thế mà còn dám nhìn lén nàng như thế, nhất thời nàng xấu hổ đỏ mặt, bị ca ca tẩu tẩu phát hiện.

Thừa dịp Triệu Hãn không chú ý, Triệu Trinh Phương trừng mắt nhìn Trịnh Sâm một cái.

Trịnh Sâm bị trừng mắt đến trong lòng nở hoa, bộ dáng hờn dỗi này, khuôn mặt đỏ hồng này, nhất thời khiến cho Trịnh Sâm nhìn đến ngây ngốc.

Cái quỷ gì vậy?

Triệu Trinh Phương không dám trừng mắt nữa, cả đầu cúi xuống bát cơm, bây giờ trong lòng nàng rất loạn.

Người Triệu Trinh Phương thích là Tiêu Thì Tuyển, tuy cao lãnh đầu gỗ, nhưng khi nghiên cứu Toán học có mị lực rất đặc biệt. Về phần Trịnh Sâm này, Triệu Trinh Phương chỉ coi là tiểu đệ đệ, nhưng đệ đệ này không giấu diếm chút nào theo đuổi, khiến cho trong lòng Triệu Trinh Phương nhiều thêm một chút thích hắn.

Có đôi khi, Triệu Trinh Phương sẽ nghĩ, rốt cuộc là nên chọn người nào mới tốt.

Triệu Hãn hoàn toàn xem như không phát hiện, hắn không can thiệp loại chuyện này, tất cả theo tâm ý của tiểu muội mình.

Ăn xong cơm tối, Trịnh Sâm lại chạy theo Triệu Trinh Phương.

Khi chỉ còn lại hai người, Triệu Trinh Phương hung hăng nhìn hắn một cái, cảnh cáo nói: “Không được nhìn như vậy nữa, giống như tên ngốc vậy!”

“Được.” Trịnh Sâm cười nói.

Triệu Trinh Phương còn nói: “Trời đã muộn rồi, ngươi đừng đi theo ta, người khác sẽ nói nhảm.”

“Tỷ tỷ ngày mai đi đâu chơi?” Trịnh Sâm hỏi.

Triệu Trinh Phương nói: “Ngày mai ta phải đi học, không có thời gian đi chơi.”

Trịnh Sâm nói: “Đợi sau khi tan học, ta sẽ đi đón tỷ, ta còn có rất nhiều vấn đề Toán học muốn thỉnh giáo nữa.”

“Đến lúc đó nói sau.” Triệu Trinh Phương cảm thấy con người này đúng là vô lại.

Trịnh Sâm đứng ở trong sân nói: “Tỷ đi vào đi, ta nhìn tỷ đi về phòng.”

“Lười để ý ngươi.” Triệu Trinh Phương xoay người bước đi.

Vào trong phòng, đóng cửa lại, Triệu Trinh Phương không nhịn được nhìn lén.

Chỉ thấy Trịnh Sâm vẫn còn đứng ở đó, Triệu Trinh Phương cảm thấy khuôn mặt nóng lên, đồng thời lại có chút tự trách. Nàng cảm thấy mình chuyển tình cảm sang người khác rồi, rõ ràng thích Tiêu Thì Tuyển, nhưng vì sao lại như thế này.

Tâm sự của thiếu nam thiếu nữ, luôn âm tình bất định, khó có thể nắm bắt.

Triệu Hãn thì đang nói chuyện phiếm với Phí Như Lan, Bàn Thất Muội, trong nhà ít người, hai nữ nhân ở chung có vẻ hài hòa, đến ngay cả cơm cũng ăn cùng nhau.

Nếu như người nhiều rồi, nhất định không thể hòa hợp như thế.

Số lượng từ ngữ của Bàn Thất Muội dần dần tăng nhiều lên, nói chuyện đơn giản không thành vấn đề, chỉ là không thể nói quá nhanh, nghe quá nhanh. Toàn bộ quá trình nàng chỉ ngồi ở một bên mỉm cười, nghe Triệu Hãn và Phí Như Lan nói chuyện.

Bàn Thất Muội rất thích Phí Như Lan, vừa giống như tỷ tỷ vậy, lại vừa giống như mẫu thân, dạy nàng rất nhiều thứ, còn rất quan tâm chăm sóc nàng.

Nói chuyện một hồi, Triệu Hãn đi về thư phòng.

Đọc hai tiếng sách rồi trở về, hai nữ nhân vẫn còn đang nói chuyện, hơn nữa chủ yếu là chơi với Súng Nhi.

“Súng Nhi còn chưa ngủ sao?” Triệu Hãn cười nói.

Phí Như Lan nói: “Mí mắt đã đánh nhau rồi, nhưng mà không chịu ngủ.”

Súng Nhi ghé vào trong lòng Bàn Thất Muội, mí mắt nhắm rồi lại mở, đột nhiên đầu gật một cái rồi ngủ.

“Thiếp ôm con về.” Phí Như Lan đứng dậy nói.

Hai nữ nhân, mỗi người một đêm, Triệu Hãn luân phiên cùng phòng.

Đột nhiên, Triệu Hãn nhớ tới bộ phim điện ảnh lúc trước mình xem, miệng lưỡi khô: “Hay là đưa con cho bà vú, đêm nay cùng nhau ngủ đi.”

“Cùng nhau…” Đột nhiên Phí Như Lan phản ứng lại, mặt đỏ lên, “Không biết xấu hổ!”

“Chỉ một đêm, chỉ một đêm.” Triệu Hãn dùng giọng điệu cầu xin nói.

Vẫn luôn kiên trì không nạp cơ thiếp, bây giờ lại chơi hoa, quả nhiên quyền thế dễ làm cho người ta sa đọa.

Phí Như Lan đứng dậy ôm con đi, Triệu Hãn vội vàng kéo lại: “Đến mà, đến mà, chỉ một đêm.”

“Phì!”

Đột nhiên Phí Như Lan cười ra tiếng, nhận ra quen biết Triệu Hãn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng đáng thương hề hề này của hắn.

Phí Như Lan gọi Tích Nguyệt đến, bảo nàng ôm đứa nhỏ cho bà vú.

Tích Nguyệt ôm đứa nhỏ đi ra ngoài, cửa phòng lập tức đóng lại. Cô nương này nghẹn họng nhìn trân trối, không nhịn được nhìn lén vào bên trong, tim đập thình thích, đáng tiếc rất nhanh đèn đã tắt rồi.

Vốn dĩ Bàn Thất Muội không hiểu rõ, mãi đến khi bị Triệu Hãn kéo vào phòng ngủ, nhìn thấy Phí Như Lan cũng đi đến, nàng mới xấu hổ lên trên giường ngồi.

Nhìn hai vị mỹ nhân tư sắc khác nhau, cả người Triệu Hãn nóng lên.

“Không được nhìn, thổi tắt đèn đi!” Giọng nói Phí Như Lan càng nói càng nhỏ, đến khi không thể nghe thấy nữa.

Bàn Thất Muội mạnh mẽ chạy xuống giường, hai chân chạy đến, một hơi thổi tắt đèn.

Trong phòng tối đen, chỉ còn âm thanh xoạt xoạt cởi quần áo, tiếp theo đó là hô hấp của ba người càng ngày càng nặng.

Đều khẩn trương hưng phấn đến đòi mạng.

Cuối cùng Triệu Hãn cũng sa đọa, không còn là một thanh niên thuần khiết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »