Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2089
Đảo Tsushima (2)

❊ ❊ ❊

"Cải cách như vậy, chỉ sợ rất khó đi?" Sō Yoshizane rất nghi ngờ nói.

Cải cách tập quyền đương nhiên rất khó, ở một thời không khác, sau khi cải cách hoàn thành, Đại Phổ Quang Hữu liền bị xử tử, thuần túy là giết để cho các gia thần khác hả giận. Nhưng cũng bởi lần cải cách này, Tsushima rất nhanh đã cường thịnh, nông nghiệp và buôn bán đều phát triển rất nhanh.

Đại Phổ Quang Hữu nói: "Dù khó cũng phải cải cách, nếu không Tsushima vĩnh viễn cũng không thể ngẩng đầu."

"Gia đốc đại nhân, sứ giả Trung Quốc tới!"

Sō Yoshizane đột nhiên đứng lên, dẫn theo Đại Phổ Quang Hữu ra ngoài, các gia thần khác cũng lục tục tới cảng.

Người đến vẫn là Đảng Sùng Tuấn, mùa đông quân thần Triều Tiên ép buộc, hắn cũng không nhàn rỗi ở Hán Dương. Trong lúc hắn trình phương án của mình với Nam Kinh, Triệu Hãn cũng hoả tốc hồi đáp ý kiến, bổ sung thánh chỉ và đồng ấn.

"Tiểu thần hạ quốc, bái kiến sứ thần!"

Sō Yoshizane mặc dù có chức quan ở Triều Tiên, nhưng trong xương cốt vẫn cho rằng mình là người Nhật Bản. Lúc này tự báo thân phận, còn nói kiểu ba phải cái nào cũng được, cũng không nói rõ mình là tiểu thần quốc gia nào.

Đảng Sùng Tuấn rất trẻ tuổi, sở dĩ bị phái tới đi sứ, là vì hắn tinh thông tiếng Nhật và tiếng Triều Tiên.

Giờ này khắc này, Đảng Sùng Tuấn cố ý dùng tiếng Triều Tiên nói: "Các hạ xin đứng lên, quốc chủ Triều Tiên đã hiến đảo Tsushima cho thiên triều. Từ nay về sau, các hạ cứ xưng là quan viên thiên triều, không cần phải xưng tiểu thần hạ quốc."

"A?"

Sō Yoshizane theo bản năng nhìn về phía Đại Phổ Quang Hữu, người đứng sau cũng mang vẻ mặt mơ hồ.

Đảng Sùng Tuấn còn nói: "Các vị hãy tắm rửa thay quần áo, trai giới ba ngày, dọn dẹp hương án nghênh đón thánh chỉ."

Đại Phổ Quang Hữu phục hồi tinh thần đầu tiên, cúi người nói: "Mời sứ giả vào thành nghỉ ngơi."

Thành phố trung tâm ở Tsushima tên là Izuhara, tuy thấp bé cũ nát, nhưng vẫn tính là dễ thủ khó công. Về phần ngoài thành, khu buôn bán và chỗ ở đều bị thiêu sạch, trước mắt đang ở trạng thái phế tích, thương nhân và dân chúng chỉ có thể dựng phòng tạm thời.

Đảng Sùng Tuấn đi ngang qua Shitamachi, nhịn không được hỏi: "Ngoài thành đã bị thiêu rụi hết?"

Sō Yoshizane mang vè mặt cay đắng đáp: "Năm trước đã bị đốt, vẫn thiếu tiền trùng kiến, để cho sứ giả đại nhân chê cười rồi."

"Việc này có gì khó. " Đảng Sùng Tuấn cười nói, "Chờ ta trở về, mời một vài thương nhân Giang Tô đến đây, bọn họ nhất định sẽ nguyện ý xuất tiền xây dựng cửa hàng. Hơn nữa, đảo Tsushima sắp đối thành huyện Tsushima, triều đình cũng sẽ cấp pháp một số tiền lương nhất định."

Sō Yoshizane và nhóm gia thần nghe vậy cũng không dám phản đối, mời thần dễ tiễn thần khó.

Sắp xếp tốt chỗ của sứ giả Trung Quốc, Sō Yoshizane cùng gia thần họp bàn.

Bởi vì đánh trận khiến dân cư thành phố giảm mạnh, làm thực lực nhóm gia thần ở Tsushima tổn hao nhiều. Lại xảy ra sự kiện "Yanagawa", Tôn thị khiến nhóm gia thần vâng vâng dạ dạ, đã thực hiện được lĩnh chủ tập quyền. (*) Yanagawa: Đề cập đến một sự kiện hỗn loạn hoàng gia xảy ra ở Nhật Bản vào đầu thời Edo. Sự việc là cuộc đối đầu giữa các lãnh chúa của miền Tsushima, Muneyoshi, về vấn đề lãnh thổ và ngoại giao Triều Tiên. "Sự cố Yanagawa" đã củng cố thêm hệ thống chư hầu của Mạc phủ Nhật Bản, cải thiện hệ thống ngoại giao của Mạc phủ và tạo điều kiện thuận lợi cho việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Triều Tiên.

Lúc ấy, Nhật Bản muốn cùng Triều Tiên mở rộng mậu dịch, để Tôn thị ở Tsushima đàm phán hoà bình.

Triều Tiên tỏ vẻ có thể hoà đàm, trước tiên Mạc phủ hãy đem đến văn thư ngoại giao. Tôn thị liền giả tạo văn thư của Mạc phủ, lừa dối Triều Tiên phái sứ giả đi Nhật Bản, tiếp theo lại giả mạo văn thư ngoại giao của Triều Tiên. Cứ làm như vậy lặp lại vài lần, khiến quốc vương Triều Tiên và Mạc phủ Nhật Bản bị lừa gạt xoay mòng mòng.

Gia thần Yanagawa Shigeoki và Sō thị mâu thuẫn, muốn trở thành thuộc hạ trực tiếp của tướng quân Mạc phủ, vì thế chạy tới tố giác nội tình. Kết quả Yanagawa Shigeoki bị lưu đày, thậm chí một chút ảnh hưởng với Sō thị Tsushima cũng không có, còn khiến hắn trở thành đại thần ngoại giao.

"Nên làm cái gì bây giờ?" Tôn Nghĩa trực tiếp hỏi.

Gia thần Tân Tỉnh Túc Thanh nói: "Chỉ có thể mời Mạc phủ ra mặt can thiệp, chúng ta không có năng lực chống lại Trung Quốc."

Đại Phổ Quang Hữu nói: "Nếu ở đất Nhật, Mạc phủ có lẽ sẽ ra binh, nhưng nơi này là Tsushima, thuỷ quân Mạc phủ có thể tác chiến với hải quân Trung Quốc sao?"

Mọi người lặng lẽ.

Thời không ở Tsushima, ngày càng thêm gian nan.

Ở một thời không khác, nam đinh ở Tsushima không có mấy, nhưng có lượng lớn samurai Nhật Bản vô chủ đến bổ sung. Đám người này còn hóa thân thành hải tặc, dưới sự ủng hộ của Sō thị, lũng đoạn mậu dịch của Triều Tiên và Nhật Bản.

Mà hiện tại, buôn bán trên biển ở Trung Quốc phát triển, hải quân Trung Quốc định kỳ tiêu diệt hải tặc, thương nhân Trung Quốc đoạt lấy rất nhiều thị trường.

Đối với nhóm lĩnh chủ ở Tsushima, đã đến mức chỉ có thể dùng trà chan canh.

Kinh tế trên đảo không hoàn toàn sụp đổ chỉ bởi vì còn quặng đồng và bạc, có thể lấy quặng bán cho thương nhân biển Trung Quốc đổi lấy vật tư.

Thảo luận đến, thảo luận đi, mọi người cảm thấy hẳn nên nằm im.

Về phần Mạc phủ, không cần phải chủ động báo cáo, có thể giấu diếm bao lâu thì giấu giếm bấy lâu. Cho dù mất đi lãnh địa ở quốc nội, sau này co đầu rút cổ đến Tsushima, phiên chủ và gia thần đã quen sinh tồn trong kẽ hở.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »