Tuổi nhập học tiểu học đã định ra từ bảy đến mười tuổi, trong lúc này có thể nhập học hết.
Trần Mậu Sinh tính dời tuổi nhập học đến trước sáu tuổi, vậy sẽ có lợi cho con cháu nhà bần hàn.
Những gia đình phú quý coi trọng giáo dục, thường hay dạy vỡ lòng cho con cái vào năm năm tuổi. Chờ đến khi bảy tuổi thì chính thức học tiểu học, đã sớm biết rất nhiều chữ, thành tích học tập cũng ném xa con cháu nhà bần hàn.
Mấy năm nay, rất nhiều sĩ tử không có tư cách làm quan trong triều đều sôi nổi bắt đầu tự học chương trình kiểu mới. Sau đó, được gia đình phú quý mời đến tận nhà dạy kèm, cầm lương cao dạy kèm cho trẻ nhỏ. Kể từ đó, thành tích của con cháu nhà phú quý lại ném xa con cháu nhà bần hàn.
So với trước đây, ngày càng có nhiều học sinh xuất thân từ các gia đình giàu có trong kết quả các kỳ thi tuyển sinh ở các tỉnh.
Những gì Trần Mậu Sinh có thể làm là nâng tuổi đi học lên, để cho con cháu nhà bần hàn được học vỡ lòng sớm.
Còn có một hiện tượng khiến cho Trần Mậu Sinh rất bất đắc dĩ.
Quan địa phương đối với vấn đề nhập học của các con trẻ ngày càng lỏng lẻo. Đừng nói là vùng núi, mà ngay cả huyện thành cũng vì hủy bỏ cơm trưa miễn phí mà rất nhiều trẻ nhỏ không tới học nữa, quan phủ địa phương hoàn toàn nhắm mắt làm ngơ.
Khi Trần Mậu Sinh làm Lễ Bộ thượng thư, ngoài việc hoạch định các chiến lược chung, cụ thể hắn chỉ có thể quản đến trong ngoài thành Nam Kinh.
Hắn thường hay cải trang vi hành, đi khắp nơi trong ngoài thành. Một khi phát hiện được trẻ con đủ tuổi không được đi học, tất nhiên sẽ có quan viên bị liên lụy, khoa trưởng lễ khoa nhị huyện thượng nguyên của Giang Sinh trước sau bị Trần Mậu Sinh đẩy rớt ba người.
Chuyện này khiến cho quan địa phương Nam Kinh kêu khổ không ngừng, chuyện đầu tiên trưởng khoa lễ khoa chủ quan giáo dục tiền nhiệm làm là tra trẻ nhỏ thất học. Mười tuổi trở lên thì không xen vào, nhưng dưới mười tuổi thì phải đi học, trẻ con nhà ai không đi học thì sẽ bắt tri huyện phạt nặng cha mẹ.
Bây giờ, trong ngoài thành Nam Kinh, trẻ con ở độ tuổi dưới mười, suất nhập học không nói một trăm phần trăm thì chắc chắn cũng có bảy mươi phần trăm.
Nhưng chất lượng giáo dục ngày càng đi xuống, bởi vì quá nhiều học sinh.
Trong thành Nam Kinh, không ngừng gia tăng số lượng trường học, trong lớp học chật kín. Một lớp mấy chục người, lão sư căn bản không thể chăm sóc hết, rất nhiều trường học quảng trường ở tầng chót, thuần túy là dạy học theo kiểu chăn dê, ngủ trong lớp lão sư cũng lười quan tâm.
Tuy nhiên dù có hỗn tạp như nào thì cũng phải học xong ba năm tiểu học, đọc sách viết chữ vẫn có thể, xem tiểu thuyết cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
Kết quả giáo dục trực tiếp như thế chính là thông tục sách báo bán chạy ở Nam Kinh.
Trẻ con học xong rồi phần lớn sẽ đi làm học đồ, hoặc tìm nghề nghiệp khác. Thật vất vả kiếm chút tiền lương, lại còn chưa lập gia đình, không có thú vui nào khác nên mua chút tiểu thuyết với báo về đọc.
Nam Kinh đã xuất hiện những cửa hàng cho thuê sách, giao một ít tiền thế chấp là có thể thuê tiểu thuyết về đọc.
Thậm chí có thể thuê cả báo chí, tiền thuê cực kỳ rẻ. Đều là vài tờ báo nhỏ trong phố thường, văn chương không có căn cứ, thậm chí có thể sánh với tiểu thuyết phổ thông.
Toàn bộ phủ Kim Lăng, báo lá cải trên thị trường phát triển nhanh chóng, đã lần lượt mở hơn bốn mươi cửa hàng. Hơn nữa xuất hiện tin đồn của minh tinh, thanh lâu nào đó chọn ra hoa khôi, Câu Lan Hoặc Hí Viên lại xuất hiện người nổi tiếng nào,... Người trẻ tuổi ít học nhưng biết chữ rất thích xem kiểu này.
…
Một chiếc tàu chạy trên sông đang chở sứ đoàn Anh quốc đến tham quan Trung Hoa.
Đoàn sứ giả Anh quốc này khá ít, tổng cộng cũng chỉ hơn mười người. Hơn nữa không đến bằng tàu chiến vì bên đất Anh đang chuẩn bị đánh thủy chiến với Hà Lan, không còn chiếc tàu chiến nào để hộ tống sứ thần.
Bọn họ ngồi trên thuyền buôn của công ty Đông Ấn Anh, giữa đường tiếp viện ở cảng thực dân của Bồ Đào Nha. Sau khi đến Ấn Độ, nghe nói Trung Quốc đã cướp được Malacca, người dân nước Anh vì thế mà vui vẻ ăn mừng, lập tức đến Malacca giao lưu trước.
Sau đó, thuyền buôn Anh quốc đỗ tại cảng Banten, sứ đoàn Anh quốc được hải quân Đại Đồng hộ tống đến phía Bắc.
Đại biểu của sứ đoàn Anh quốc tên là John Milton, hắn có các tác phẩm như: Thiên Đường Đã Mất, Areopagitica, Về Giáo Dục, Quyền Hạn Của Vua Và Quan Lại, vân vân.
Milton là trợ lý của Cromwell, từng tích cực tuyên truyền Cách mạng và Dân chủ.
Sau khi Cromwell lên nắm quyền, Milton đảm nhiệm chức vụ Bí thư ngoại giao. Toàn bộ thư từ ngoại giao của nước Anh đều do Milton phụ trách, nhân tiện cảnh cáo các quý tộc phản đối Cromwell.
Chuyến đi sứ Trung Quốc lần này có một chút suy nghĩ cá nhân trong đó, Cromwell liền vứt Bí thư ngoại giao của mình đến.
"John tiên sinh, người Trung Quốc tới nói sắp đến Nam Kinh rồi, bảo chúng ta sửa soạn chút." Phó sứ Andrew Marvell gõ cửa mà vào.
Andrew Marvell, một nhà thơ nước Anh nổi tiếng của phái siêu hình, là gia sư riêng của Cromwell thời niên thiếu, hiện đang là thư ký tiếng Latin của Milton.
Milton gác bút lông ngỗng, đeo kính mắt lên rồi nói: "Vậy chuẩn bị xuống tàu đi."