Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1580
Hoàng đế Khiết Đan như một vị thần (3)

❊ ❊ ❊

Gã này giữ được cái mạng chó, hắn vô thức cảm tạ Thượng Đế, thầm nghĩ: Thượng Đế toàn năng nhân từ, nhất định là người đang phù hộ. Sau này ta có tiền sẽ quyên góp xây một cái tu viện, hàng năm ta sẽ trích ra một phần mười số tiền đến chuộc tội.

Rất nhiều tín đồ đạo Thiên Chúa là như thế, lúc sắp chết đói, ngươi cho hắn một chén cơm, hắn sẽ tưởng là Thượng Đế ban cho thức ăn.

Cũng không biết bị đưa đi đâu, một quan sai ném quần áo cho hắn, chỉ vào thùng gỗ đựng đầy nước ấm nói: "Trước khi gặp Bệ hạ, phải tắm rửa thay quần áo,

Mau tắm rửa sạch sẽ, đừng để cho Bệ hạ ngửi thấy mùi hôi thối!"

Dù gặp rào cản về ngôn ngữ, nhưng nhìn thấy thùng tắm rửa và quần áo, Cáp Ba La Phu cũng hiểu mình nên làm gì.

Thời tiết rất lạnh, Cáp Ba La Phu cởi đồ leo vào thùng gỗ, cầm lấy khăn dùng sức chà những vết bẩn.

Quan sai tức giận đánh một gậy, ném qua một cục xà phòng: "Đồ man rợ ngu dốt, phải dùng xà phòng để tắm rửa. Không tắm bằng xà phòng, sao có thể che được mùi thối trên người ngươi? Làm Bệ hạ ngạt thở thì sao?"

Vào cuối thời nhà Minh, không chỉ có xà phòng, mà còn có cái tên "Xà phòng" này rồi.

Các gia đình khá giả, dùng "Xà phòng thơm", là bản tiến hóa của "Tảo đậu" ở thời Đường Tống, thành phần chính cũng giống như xà phòng thời hiện đại. Các gia đình giàu có,

Thì dùng xà phòng hảo hạng, hương thơm dễ chịu, lại có nhiều mùi khác nhau để lựa chọn.

Cáp Ba La Phu bị đập một gậy, nhìn xà phòng rơi xuống nước tắm, hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

"Nhặt lên kỳ cọ đi!" Quan sai hét lớn, lại đánh một gậy nữa.

Cáp Ba La Phu ôm đầu chịu đòn, sau đó nhặt xà phòng lên, nhìn quan sai với vẻ mặt mờ mịt.

Quan sai chỉ vào cục xà phòng, làm bộ như đang kỳ cọ.

Cuối cùng cũng hiểu ra, Cáp Ba La Phu cầm xà phòng chà lên người, rất nhanh liền phát hiện ra công dụng thực tế. Hơn nữa còn có hương hoa, hắn cầm xà phòng đưa lên mũi, hương thơm thấm vào lòng người khiến cho hắn ngây ngất, thật ra chỉ là hương hoa bình thường thôi.

Cáp Ba La Phu nghĩ rằng: "Loại bảo vật dùng để tắm rửa này, chắc chắn là làm từ hương liệu đắt tiền, có lẽ ngay cả Sa Hoàng Bệ hạ cũng chưa từng dùng."

Lăn lộn hơn nữa ngày, Cáp Ba La Phu thay một bộ quần áo mới, đây là bộ đồ đẹp nhất mà hắn từng mặc trong những năm gần đây.

"Chuẩn bị xong chưa?" Vài thị vệ Hoàng thành cưỡi ngựa đến.

Quan sai lập tức cúi người cười xòa: "Hồi bẩm Hoàng sai, đã chuẩn bị ổn thỏa."

Thị vệ Hoàng thành chỉ vào một con ngựa không có ai cưỡi: "Mau mau lên ngựa, Bệ hạ đang chờ!"

Cáp Ba La Phu nhìn con tuấn mã kia, kích động đến mức sắp khóc, hắn cảm thấy có lẽ mình sẽ không chết, có lẽ vẫn còn một chút may mắn.

Trên thực tế, kẻ này có chết hay không, còn phụ thuộc vào lượng thông tin mà hắn biết về Ca Tát Khắc.

Nếu Hoàng đế Triệu không hỏi được nhiều thông tin thì hắn nhất định sẽ bị đưa ra pháp trường dưới cơn thịnh nộ!

Khi đến ngoài cổng Trường An phía đông, Cáp Ba La Phu bị cưỡng chế xuống ngựa, lúc tiến vào Hoàng thành còn bị soát người.

Sau đó, hắn có cảm giác như mình đang bước vào mê cung.

Cung tường nguy nga, đường đi rộng rãi, nhưng rất quanh co, dường như đi mãi cũng không tới đích. Trên đường đi gặp rất nhiều thị vệ, còn có vài cung nữ và nữ quan, tên này hoàn toàn không dám phách lối, thậm chí còn tự cảm thấy thẹn khi đối mặt với nữ quan.

Đây là sự kính nể của kẻ xuất thân từ nông dân như hắn đối với người sinh ra đã quyền quý.

Cũng giống như hắn trước đây, sau khi trở nên giàu có, rõ ràng trong tay có vũ trang tư nhân. Nhưng khi bị Lãnh chúa chiếm đoạt tài sản, Cáp Ba La Phu hoàn toàn không dám phản kháng, sai khi ra tù cũng không dám đi báo thù.

Cuối cùng, tầm nhìn trở nên rộng hơn, hắn nhìn thấy rất nhiều cung điện nguy nga.

Cáp Ba La Phu bị đưa đến trước một đại điện, đổi vài thị vệ, nữ quan mới dẫn bọn họ đi vào.

Bước lên bậc thang, đi qua cửa điện, đại điện trống trải đồ sộ. Chỉ riêng không gian của kiến trúc này, cũng đã khiến cho hắn cảm thấy áp lực, cảm giác mình thấp kém và nhỏ bé.

Tận cùng trong đại điện, là một người mặc đồ màu vàng.

Đó hẳn là Hoàng đế Khiết Đan.

Mới bước vào nửa điện, Cáp Ba La Phu đã bị thị vệ ngăn lại. Hắn nhìn Hoàng đế trước mặt, Hoàng đế ngồi trên bậc thang, hắn phải ngẩng đầu lên nhìn. Tổng thể cảnh vật nơi này, bao gồm cả không gian, khoảng cách và ánh sáng, khiến Hoàng đế như một vị thần đang nhìn xuống chúng sinh.

Đầu gối nhũn ra trong vô thức, Cáp Ba La Phu quỳ xuống ngay tại chỗ, lại còn cúi đầu sát đất, nằm bò trên đất nói: " Hoàng đế Khiết Đan vĩ đại vô địch, Cáp Ba La Phu xin vấn an ngài, chúc ngài có thể sống lâu trăm tuổi."

"Quỳ nói chuyện." Hoàng đế lên tiếng, khoảng cách rất xa, giọng nói không lớn, lại có thể truyền tới rõ ràng.

Đứng giữa Cáp Ba La Phu và Hoàng đế còn có một người phiên dịch: "Bệ hạ cho phép ngươi quỳ nói chuyện."

Lần này cuối cùng cũng nghe hiểu, Cáp Ba La Phu vội quỳ đàng hoàng. Hắn không dám ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, cảm thấy nhìn lâu sẽ rất thiếu tôn trọng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào phiên dịch.

Hoàng đế hỏi: "Sa hoàng của Nga La Tư là ai? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi?"

Cáp Ba La Phu ngẩn người: "Ta, ta không biết."

Hắn thật sự không biết, kẻ chạy tới Tây Bá Lợi Á để mưu sinh, sao có thể nghe qua thông tin về Sa Hoàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »