Sáu mươi mấy kỵ binh Mãn Thanh còn sót lại dẫn đầu truy sát đến gần. Nhưng càng tới gần dãy núi thì địa hình càng gập ghềnh, không nhanh được, hơn nữa số lượng kỵ binh của họ quá ít.
Sau khi xác nhận chính mình sẽ không bị kỵ binh vòng qua đánh, Dương Trấn Thanh đột nhiên không vội rút đi, mà là mệnh lệnh toàn quân lùi đến một chỗ sườn núi.
Đa Pha La chỉ để lại một trăm người thủ thành, tụ tập một nghìn bộ binh, kỵ binh cũng bỏ ngựa leo núi, muốn giữ lại độc lập doanh.
Hoàn toàn là hành vi tự sát, bọn họ không có pháo binh, cũng không có hỏa súng binh Bát Kỳ như quân Hán, vậy mà muốn đánh trận trên núi với năm trăm độc lập doanh.
Đương nhiên, ở trong mắt quý tộc Mãn Châu như Đa Pha La thì lính Bát Kỳ mới là lão tổ tông đánh trận trên núi.
Mắt thấy lính Mãn Châu bắt đầu bọc đánh, Dương Trấn Thanh ra lệnh: “Tấn công bên trái, thập trưởng chỉ huy chiến đấu."
Chưa tới hai trăm người mà đụng trận một nghìn người, Dương Trấn Thanh chủ động tấn công.
Dù sao kẻ địch chia binh bọc đánh, vậy dốc hết sức tiến công một mặt.
Kẻ địch mà không chia binh ra thì Dương Trấn Thanh có thể ung dung lùi lại phía sau, muốn đánh hay ở lại tùy thích.
Mười người một tiểu tổ chiến đấu bắt đầu giết hướng kẻ địch ở mé dưới. Đây là kinh nghiệm đánh trận trên núi được quân Đại Đồng Quảng Tây tổng kết ra, đã thông báo toàn quân học tập, sau khi đổi thành súng kíp thì vận dụng cách đánh trận này càng nhuần nhuyễn.
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng súng vang lên trong rừng núi, lính Mãn Thanh bị đánh ngây người.
Độc lập doanh mười người một tiểu tổ, bình thường năm người cùng bắn, ngẫu nhiên bắn tự do. Bắn một, hai phát xong bọn họ chạy ngay lên núi, trên cao nhìn xuống có ưu thế tầm bắn, muốn bắn cung không được, muốn bao vây cũng không nổi.
Điều Dương Trấn Thanh cần làm là giơ kính nghìn dặm lên, đứng ở trên cao nhất quan sát tình hình cuộc chiến. Phát hiện có khả năng bị bao vây liền thổi còi, quan quân cơ sở sẽ mang theo binh sĩ chậm rãi áp sát hướng hắn.
Đánh hai tiếng, binh sĩ Mãn Thanh đã chết tám mươi mấy người nhưng không bắt được một cọng lông của quân Đại Đồng.
“Rút đi đô thống!”
Tướng sĩ Mãn Thanh đã khổ không nói nổi, độc lập doanh mặc giáp da, còn bọn họ mặc giáp bông, tiêu hao thể lực khác nhau. Rất nhiều kỳ đinh không có giáp bông, ngược lại di chuyển nhẹ nhàng, nhưng trong lòng bọn họ càng là bỡ ngỡ, dù sao trước đến giờ họ chưa từng đi chiến trường, chỉ tập luyện võ nghệ ở nhà.
Đa Pha La tiến lùi đều khó, không tổn hại nặng độc lập doanh thì hắn trăm phần trăm bị cắt chức, nhưng nếu tiếp tục truy kích sẽ bị độc lập doanh dắt mũi dẫn đi.
“Rút!”
Đa Pha La nghiến răng nói: “Đám Nam Man Tử chưa chết đó chờ ta trở lại sẽ thiên đao vạn quả!"
Có vài người của độc lập doanh bị bắt giữ, đều là kết thành trận rỗng ruột trúng tên chưa chết, nhưng không thể rút lui nhanh.
Truy binh Mãn Thanh lui, Dương Trấn Thanh lại xông lên cắn, bắn tới tấp vào mông kẻ địch.
Đa Pha La rất tức giận, hạ lệnh tiếp tục tác chiến, kết quả độc lập doanh vừa đánh vừa rút.
Bị quấy rối đến không còn cách nào khác, Đa Pha La mang theo bộ đội nhanh chóng xuống núi. Chờ rời khỏi dãy núi đã có hơn một trăm chín mươi người gục ngã ở bên trong.
Giờ này khắc này, quân Thanh chỉ còn hơn sáu mươi kỵ binh, tám trăm bộ binh, trong thành có một trăm bộ binh phòng thủ.
Chủ yếu nhất là, những kỳ đinh mộ binh tạm thời này tâm lý yếu, vừa ra chiến trường đã đánh trận kiểu này, khiến đám lính mới dễ rơi vào trạng thái sợ địch khiếp chiến.
Đoàng đoàng đoàng!
Chân núi vang tiếng súng nổ ầm ĩ, lính Bát Kỳ đang rút về thành lại có ba người chạy sau chót bị đánh gục.
Chuyện này giống như dao cùn cắt thịt, đánh hơn ba canh giờ trong núi non, thương vong bên quân Thanh chỉ mới có hai trăm. Trung bình một lính Đại Đồng bắn hơn bốn mươi phát súng mới trúng một kẻ địch.
Nhưng tích tiểu thành đại, cộng thêm kỵ binh bị tiêu diệt trong trận rỗng ruột, xác suất thương vong bên Mãn Thanh đã đến gần 20%.
Cũng không thể hoàn toàn trách năng lực chỉ huy của Đa Pha La quá kém, mà do binh lực của Mãn Thanh ở thành Tụ Nham không đủ. Hơn nữa, không có hỏa khí doanh mà bị súng kíp đánh du kích thì đành bó tay.
Mao Văn Long từng đến nơi heo hút này vài lần, mỗi lần đều làm Mãn Thanh bực tức muốn chết.
Ban đầu Mãn Thanh cho phép bình dân người Hán tồn tại, thậm chí quân phòng thủ trong thành là lính và tướng Hán. Nhưng bởi vì Mao Văn Long xúi giục người Hán nổi loạn, Mãn Thanh bó tay với Mao Văn Long nên trả thù thành Tụ Nham và người Hán ở xung quanh. Tất cả người Hán bị biến thành nô lệ, lương thực và người đều bị cướp hết, quân trú đóng cũng đổi thành lính Bát Kỳ.
Mãn Thanh lại sợ nông nô người Hán quá nhiều sẽ bạo động tại đây, thế là trực tiếp mang đi một nửa nhân khẩu.
Nếu không như vậy, với điều kiện trồng trọt ở đây dư sức nuôi một nghìn năm trăm lính Bát Kỳ.
Lá chắn xung quanh thành Tụ Nham có mấy chỗ cứ điểm quân sự như tiền doanh, tiền bảo, hậu doanh, hậu bảo. Thôn xóm ban đầu Dương Trấn Thanh đánh cướp là tiền doanh của Đại Minh, tùy theo nhân khẩu giảm mạnh mà biến thành thôn nhỏ, hệ thống phòng ngự hoàn thiện cũng bị Mãn Thanh hủy.
Những nhân tố này đều cung cấp cơ hội cho Dương Trấn Thanh.
Đoàng đoàng đoàng!
Lại có hơn ba trăm phát đạn bắn ra, lần này bắn trúng hai kẻ xui xẻo chạy chậm.
Tiếng súng càng dồn dập thì quân Thanh càng là khủng hoảng.