Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1430
Trứng xào cà chua (1)

❊ ❊ ❊

Một nữ quyến đi giày gót sen không cam lòng hỏi: “Dựa vào đâu mà không cho đi? Hoàng đế quản trời quản đất, cả chuyện đàn bà bó chân cũng quản sao? Ta chỉ bó chân thôi, đâu có làm cơ thể bị tổn hại!”

Cô gái này quả thực chỉ bó chân bình thường, thậm chí là bó chân theo kiểu miền Bắc, ngoài hai bàn chân nhỏ nhắn ra, trông không có gì khác thường.

Giày gót sen được chia ra làm rất nhiều loại, hầu hết đều không gây tổn thương cho cơ thể, thậm chí có giày của đàn ông cũng theo kiểu dáng của giày gót sen.

Nhưng triều đình áp đặt như vậy, xem chừng khi Triệu Hãn còn sống, sẽ dần dần không còn ai dám đi loại giày gót sen này nữa. Còn loại giày mặt tròn nhỏ xíu dành cho những đôi chân nhỏ dị thường và những kiểu dáng dị thường khác thì vẫn chưa được phát minh ra ở thời này.

Tuần cảnh thấy cô gái kia vẫn còn dám cãi, lập tức ném trả bạc lại, nghiêm nghị nói: "Có giải thích ngươi cũng không hiểu, thôi thì cứ vào tù đi!”

Người hầu vội vàng nhét bạc lại, nói lấy lòng: “Quân gia chớ giận, bọn ta sẽ về nhà ngay.”

Hiện tượng quan lại cảnh sát tham ô nhận hối lộ không thể cấm triệt để. Địa bàn càng lớn thì tình hình càng phức tạp.

May là đối tượng “Lệnh cấm bó chân” nhắm tới không phải phụ nữ trưởng thành mà là các bé gái đang tuổi phát triển.

Lúc này, các trường trong toàn huyện đều đang huyên náo gà bay chó sủa.

Đặc biệt là ở các trường dành riêng cho nữ sinh thuộc đối tượng kiểm tra trọng điểm. Các bé gái đi học ở đây đều thuộc dạng gia cảnh chẳng giàu cũng sang, chính là nhóm đối tượng chính của tục bó chân.

Điển sử Dương Chấn bảo các giáo viên nữ kiểm tra hai chân cho học sinh nữ, nhanh chóng phát hiện hơn mười người bị biến dạng ngón chân. Hắn triệu tập học sinh toàn trường lại, dạy bảo tại chỗ: “Bệ hạ có nói, trong “Kinh Hiếu ” có ghi thân thể tóc da là của cha mẹ cho, không được làm hại, đấy mới là khởi nguồn của chữ hiếu. Bó chân làm hại cơ thể chính là bất hiếu, cho dù cha mẹ bảo các ngươi bó chân thì làm cơ thể bị tổn thương vẫn là bất hiếu. Hễ cô gái nào bó chân thì đều là bất hiếu, sau này không lấy được chồng…”

Có bé gái sợ hãi òa khóc.

Dương Chấn lại nói: "Giờ thả chân ra vẫn còn kịp, không làm hại cơ thể nữa thì các ngươi sẽ là những người có hiếu. Sơn trưởng và giáo viên trường nữ sinh hãy nhớ kiểm tra định kỳ hằng tháng xem bé gái nào dám bó chân,

Lập tức báo quan! Nếu dám giấu giếm, trường nữ sinh sẽ bị đóng cửa ngay lập tức!”

Trong tình huống bình thường, trung ương sẽ đưa ra chính sách, sau đó quan viên cấp cơ sở sẽ tiến hành áp đặt.

Lệnh cấm lần này rất đặc biệt, bởi vì nó là chính sách áp đặt của trung ương, quan viên cấp cơ sở lại là bên cố gắng hết sức xoa dịu. Nguyên nhân là do đối tượng đều là phụ nữ nhà quyền quý, nếu làm rắn tay sẽ gây ra những phiền toái không đáng có, quan địa phương nhất định phải linh động.

Cho nên ở trường nữ sinh, có phát hiện ra bó chân cũng tạm thời không phạt, chỉ bảo thả chân ra là coi như xong việc.

Dù sao dạng người bảo mãi không sửa chỉ là thiểu số, đến mức ấy thì chớ trách quan phủ cứng rắn.

Cung Khôn Ninh, Tử Cấm Thành.

Lúc cầm bút, Phí Như Lan hơi do dự, hỏi: "Thật sự phải viết như vậy sao?”

"Đừng sợ, hiện tại có lẽ sẽ bị chỉ trách nhưng trăm năm sau, đó sẽ là nhận thức chung của phụ nữ khắp thiên hạ.” Triệu Hãn nói.

Hạ lệnh cấm bó chân chỉ là biện pháp hành chính tạm thời, biện pháp lâu dài thực sự là phải thay đổi tư tưởng nhận thức. Ngoại trừ bó chân ra, đời Minh còn có tập tục xấu là buộc ngực, có điều chuyện buộc ngực khó xác định hơn, tổn thương cũng nhẹ hơn.

Nếu nói đây là do chủ nghĩa cấm dục gây hại, vậy thì không hẳn đã đúng, nội y phổ biến của phụ nữ thời Minh hầu như đều có cột eo, giúp tôn rõ đường cong phần eo của phái nữ. Tập tục này có lẽ liên quan tới vấn đề thẩm mỹ. Các truyện gợi dục thời Minh vẫn thường hay ca ngợi những bộ “ngực nhỏ” của phái nữ.

Phí Như Lan trăn trở suy nghĩ, chốc chốc lại viết thêm một đoạn. Cô làm theo yêu cầu của Triệu Hãn, thêm một chương mới vào cuốn “Nữ Giới”.

Công việc này cần Hoàng Hậu làm.

Lúc ở Giang Tây, Triệu Hãn đã sửa đổi “Nữ Giới”, hiện tại trong các trường nữ sinh chính quy đều học bản sửa đổi. Bây giờ tăng thêm một chương nữa chủ yếu là để biến buộc ngực và bó chân thành tập tục xấu bất hiếu.

Vì sao bất hiếu?

Một nguyên nhân là do làm hại cơ thể, một nguyên nhân khác là buộc ngực sẽ khiến sữa mẹ không đủ. Đương nhiên các quý nữ có thể thuê vú em cho con bú, nhưng đây là hành vi trốn tránh trách nhiệm làm mẹ, có thể quy vào tội bất hiếu.

Phí Như Lan ngồi tại chỗ tiếp tục biên soạn “Nữ Giới”, Triệu Hãn gọi Phó Thanh Chủ tới.

"Ngươi là thánh thủ phụ khoa, biết cái tai hại của việc phụ nữ bó chân và buộc ngực.” Triệu Hãn nói.

Phó Thanh Chủ chắp tay: "Thần biết rõ cái tai hại này.”

Triệu Hãn nói: "Ngươi hãy biên soạn một quyển “Nữ Tử Dưỡng Sinh Lục”, viết ra tất cả những điều mà phụ nữ từ trẻ tới già cần phải chú ý. Nhớ phải nêu bật tác hại của việc bó chân và buộc eo, nêu ra nhiều ví dụ thực tế, các ca bệnh càng đáng sợ càng tốt! Quyển sách này sẽ là sách giảng dạy bắt buộc ở các trường nữ sinh để các bé gái học thật kỹ càng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »