Hoàng Yêu hỏi: “Người Hán ở Vân Nam thì sao?”
Vương Thế Đức nói: “Ngụy Đế ham mê hưởng thụ, sai khiến thái giám bóc lột dân chúng. Có nhiều nhân sĩ hào cường ở Vân Nam bị thái giám hai cho tan cửa nát nhà. Mà sau khi Sa Định Châu chiếm được Côn Minh, được Thang Gia Tân hiến kế, đi thăm hỏi những người Hán ở vùng phụ cận của Côn Minh. Giới quý tộc ở những nơi đó có nhiều người bị Sa Định Châu lừa dối nhưng lại tôn sùng hắn ta như thần thánh.”
Hoàng Yêu châm chọc nói: “Các người xưng đế ở Vân Nam, đi quá giới hạn, không biết thu phục lòng người, còn kém hơn cả lũ thổ phỉ.”
Nét mặt già nua của Vương Thế Đức đỏ bừng, không dám nói nửa chữ.
Ở quân doanh ngoài thành.
Vương Phượng dưới sự hỗ trợ của các sĩ quan, đang chỉnh đốn hơn ba ngàn tàn binh bại tướng.
Hắn mới chỉ là một thiếu niên hơn mười tuổi, tự biết bản thân sẽ không nhận được sự tán thành của binh tướng, vì thế nói: “Ta họ Vương, tên là Vương Phượng, nhà ở Tấn Ninh. Sa Định Châu tạo phản, các vị đều đi theo Mộc Tổng phủ chạy trốn, Vương gia ta ở lại Thiết Lô Quan chiến đấu đẫm máu. Cả nhà họ Vương bị giết, chỉ còn lại một mình cái người bất hạnh này là ta. Không phải ta chỉ trích các vị, chỉ muốn nói ta và các vị giống nhau, đều có huyết hải thâm thù với Sa Định Châu…”
Đột nhiên, Vương Phượng lớn tiếng hét lên: “Ta và các người đều là kẻ không nhà. Các người có nguyện ý theo ta giết về Côn Minh báo thù?”
Nhóm tàn binh bại tướng nhìn nhau, đều bị những lời này thuyết phục. Mặc kệ là tướng quân, hay là binh sĩ dưới tầng chót, đều là người có thân nhân bị giết, hoặc là bị Sa Định Châu cướp đoạt tài sản.
“Giết về Côn Minh, báo thù rửa hận!” Cuối cùng cũng có một tiểu quan hét lên.
“Giết về Côn Minh, báo thù rửa hận!”
Càng ngày càng có nhiều tướng sĩ hét lên, sĩ khí trong lòng quân bắt đầu tăng vọt.
Mấy ngày sau, đại quân tiến xuống phía Nam, thẳng đến thành phủ Khúc Tĩnh.
Thủ Quân của Khúc Tĩnh Phủ, là thế lực hàng đầu của người Hán ở Sa Định Châu. Mắt thấy đại quân đột kích, cũng không quản Sa Định Châu có phải minh chủ hay không, động tác hiến thành đầu hàng vô cùng thành thạo.
Quân Đại Đồng tiếp tục tiến về phía Nam, tới vệ thành Việt Châu, tướng quân người Hán ở nơi này trực tiếp ra khỏi thành mười dặm để đầu hàng.
Châu thành Lục Lương, vệ thành Lục Lương đều đầu hàng, chiến sự thuận lợi như thế chẻ tre.
Nguyên nhân rất đơn giản, thủ quân của những thành trì này tất cả đều là người Hán. Hoặc là bạo chúa cường hào ở địa phương, hoặc là vệ binh Đại Minh còn sót lại, sức chiến đấu thậm chí còn không bằng nông binh Đại Đồng, bọn họ thua trận, nào dám ngang ngạnh chống cự.
Cùng lúc đó, hai đội quân Quảng Tây của Lưu Tân Vũ và Đinh Gia Thịnh đụng phải một gốc rạ cứng rắn, trước sau như một. Một người tấn công phủ Quảng Tây, một người tiến công phủ Quảng Nam, đều là núi cao rừng rậm, thủ lĩnh đa phần đều ở đây. Đánh thắng trận không khó, khó chính là làm thế nào để rứt khỏi phiền toái.
Côn Minh.
Sa Định Châu nhận được chiến báo ở các nơi, đang cực kì bất định.
Hắn không biết nên đánh nhau với Hoàng Yêu đang tới gần Côn Minh trước hay nên để lại một phần quân lính thủ ở Côn Minh, âm thầm phái một đại quân đến mai phục ở hai Quảng Tây sư. Bởi vì sau khi chiếm lĩnh được hai phủ đã tấn công, mục tiêu kế tiếp của hai Quảng Tây sư chính là cùng đánh Sa Định Châu ở Mông Tự.
“Tổng phủ, quân Đại Đồng không thể địch lại, ta nên phái sứ giả xin hàng thôi.” Thang Gia Tân nói: “Không an ủi quân ở Vân Nam cũng không sao, chúng ta đã dâng ra hơn nửa Vân Nam, tiếp tục làm thổ ti của Mông Tự vẫn được thôi.”
Sa Định Châu sứt đầu mẻ trán nói: “Ta đã định phái đi, chỉ sợ quân Đại Đồng không đồng ý. Ta biết rõ các quân ngũ tham gia, nếu chấp nhận đầu hàng, quân công của bọn họ sẽ giảm mạnh.”
Vạn Thị bỗng nhiên mở miệng: “Theo ta thấy, trước mắt cứ đánh thẳng hai trận. Quân Đại Đồng bị đánh bại, bọn họ mới hiểu lợi hại, từ đó mới có thể đồng ý cho chúng ta phái sứ giả đi.”
Thang Gia Tân là muội phu của Vạn Thị, đối với chuyện này cũng không hiểu đại di nói gì: “Chủ mẫu không biết, triều đình Đại Đồng là của người Hán chính sóc, quân đại Đồng cũng là thiên binh của triều đình. Mấy vạn quân Đại Đồng được chia thành ba đường mà đến, dù cho chúng ta có mai phục thì cũng chỉ có thể thắng được một hai trận nhỏ mà thôi. Nếu để cả ba đường quân Đại Đồng đều bị đánh vỡ, Triệu Hoàng Đế ở Nam Kinh chắc chắn sẽ rất tức giận, năm sau lại phái mười vạn, hai mươi vạn đại quân xuất chinh, thổ binh như chúng ta sao có thể ngăn cản nổi?”
Vạn Thị khinh thường nói: “Quân đội của người Hán, ta cũng không phải là chưa từng nhìn thấy, làm gì đánh thắng được dũng sĩ của chúng ta? Muội phu đừng để mình tự dọa mình."
Thang Gia Tân muốn nói lại thôi, đối mặt với phụ nhân vô tri, hắn không biết nên giải thích thế nào.
Huống chi, người này còn là một độc phụ.
Thông gian với tiểu thúc (Sa Định Châu), giết chết trường phu thứ hai của mình. Vì để tình nhân mở rộng địa bàn lại giết chết đứa con giữa mình và trường phu đầu tiên. Không có liêm sỉ, to gan lớn mật, ngay cả Triệu Hoàng Đế mà nàng ta cũng không đặt vào mắt.
Ba người thương lương đi thương lượng lại, vẫn không có cách gì, chỉ có thể chờ thổ ti ở các nơi đến tụ binh.