“Ài!”
Lâu thị thở dài nói: “Phu quân có biết Lư Lăng Triệu tặc không?”
Phí Ánh Hoàn gật đầu nói: “Đương nhiên là biết, tên tặc này đã chiếm ba phủ mười lăm huyện.”
Lâu thị sửa lại nói: “Không phải ba phủ mười lăm huyện, chỉ có hai phủ tám huyện thôi. Những phản tặc còn lại chỉ dùng cái tên này mà không phải là người của hắn.”
“Vì sao nàng biết rõ ràng như thế?” Phí Ánh Hoàn nghi hoặc nói.
Lâu thị cười nói: “Lư Lăng Triệu tặc đó chính là Triệu Hãn.”
“Cái gì?”
Phí Ánh Hoàn cả kinh nhảy lên: “Sao có thể, hắn mới mười tám tuổi (tính cả tuổi mụ)!”
Lâu thị thu hồi nụ cười, nghiêm mặt nói: “Thật sự là hắn.”
Cả người Phí Ánh Hoàn đều mơ hồ, ngồi mới lúc, mới hổn hển nói: “Tên này làm phản tặc, sao nàng lại còn gả con gái cho hắn?”
Lâu thị thở dài nói: “Còn không phải đứa con trai tốt mà chàng nuôi sao?”
“Như Hạc?”
Đột nhiên Phí Như Hoàn sinh ra sợ hãi, hai mắt trừng trừng nói: “Như Hạc sẽ không đi làm phản tặc đó chứ?”
Lâu thị nói: “Đại tướng Triệu Nghiêu Niên, thủ hạ đứng đầu của Lư Lăng Triệu tặc, đó chính là Như Hạc, con trai tốt của chàng đó.”
“Oành!”
Phí Ánh Hoan tê liệt ngồi trên ghế, hắn giống như bị rút sạch linh hồn, ngây ngô hoang toàn mất đi nặng lự suy nghĩ.
“Phu quân, phu quân!”
Thật lâu sau, Phí Ánh Hoàn bị thê tử gọi tỉnh lại, hắn miệng khô lưỡi khô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn họ đúng là làm ra chuyện lớn, đây là muốn Lâu thị diệt tộc mà!”
Lâu thị nói: “Từ khi con trai tạo phản, tháng nào ta cũng xem báo cáo. Thật ra ta cảm thấy, Đại Minh này nhất định tiêu đời rồi, nói không chừng Triệu Hãn và Như Hạc có thể thành công. Cho dù là Cát Thủy Lý Mạnh Ám cũng đã sớm theo tặc. Còn có Tri phủ Viên Châu, năm nay cũng đã theo tặc. Quan binh Giang Tây, căn bản không phải đối thủ của bọn họ.”
“Để ta yên tĩnh một chút.”
Phí Ánh Hoàn dần dần khôi phục thân trí, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc, con hắn đã tạo phản rồi, hắn phải suy nghĩ được mất.
Mình là nghĩa phụ của đầu lĩnh phản tặc, cho dù không phải thật sự là nghĩa phụ thì sau này cái thân phận này cũng nhất định là ngồi chắc. Con hắn, là người thứ hai đứng đầu sau phản tặc. Con gái của hắn đã gả cho đầu lĩnh phản tặc, hơn nữa còn mang thai.
Cái này có khác gì hắn tự mình tạo phản đâu?
Đột nhiên, hô hấp của Phí Ánh Hoàn trở nên có chút dồn dập, vừa sợ hãi lại vừa có chút hưng phấn.
Nếu như Triệu Hãn thật sự có thể thành công, thì chẳng phải mình thành Quốc trượng sao?
Con hắn, ít nhất cũng là khai quốc công tướng!
Không thể nghĩ như thế, không thể nghĩ như thế, Phí Ánh Hoàn cảnh cáo bản thân phải trung thành với hoàng đế.
Nhưng càng nghĩ càng không dừng được, bởi vì nếu như thật sự như thế thì hắn không thể nào trung thành với Hoàng đế được nữa, hắn chỉ còn một con đường theo tặc!
Đột nhiên Lâu thị nói: “Tứ đệ kia của chàng cũng đã ở trong quân của Triệu Hãn. Phí Thuần chủ quản lương tiền. Phí Nguyên Giám ở bên Hoàng Lâm, bây giờ đã là tri huyện của phản tặc. Đến ngay cả thư đồng của Phí Nguyên Giám cũng đã là thư ký của Hãn ca nhi, tương đương với thư xá nhân của triều đình.”
Phí Ánh Hoàn đã nghe đến chết lặng, cười khổ nói: “Phí gia thật đúng là nhân tài xuất hiện lớp lớp mà.”
“Phu quân nên đưa ra quyết định.” Lâu thị nhắc nhở nói.
Sau khi Phí Ánh Hoàn nghiêm túc suy nghĩ, lại nói: “Ta đi phủ Cát An xem thử, không hiểu tình huống thì sao có thể nói rõ ràng?”
Vợ chồng hai người đoàn tụ, thân mật vài ngày rồi lại sắp xếp ổn thỏa danh phận của mẹ con Mặc Hương. Phí Ánh Hoàn lập tức dẫn theo Ngụy Kiếm Hùng xuất phát.
Ấu tử ở lại trong nhà, Mặc Hương và một nha hoàn đi theo hầu hạ.
Nhân thời gian này, Ngụy Kiếm Hùng còn đi hẹn hò với người tình cũ, cuộc sống cũng rất thoải mái.
Trên thuyền, ở trong khoang.
Phí Ánh Hoàn hỏi: “Kiếm Hùng, ngươi nói triều đình này còn được cứu không?”
“Không biết được,” Ngụy Kiếm Hùng nói, “Lưu tặc tây bắc không diệt được, triều đình này không thể tốt hơn được.”
Gánh nặng bách tính nặng nhất không phải là Sơn Tây, Thiểm Tây, Giang Tây mà là các phủ Giang Nam. Thống kê số liệu khi Trương Cư Chính cải cách, thuế ruộng của nam Trực Đãi và Chiết Giang, cộng lại chiếm một phần ba thuế ruộng của cả nước.
Đương nhiên, chỉ xem thuế mỗi một mẫu cần nộp lên, Quý Châu đứng thứ nhất, Tứ Xuyên đứng thứ hai, Vân Nam đứng thứ ba, Nam Trực Đãi đứng thứ tư.
Nam Trực Đãi có thể luôn ổn định, đơn giản đều nhờ công thương nghiệp phát đạt.
Mà Vân Quý Xuyên vẫn không ngừng khởi nghĩa.
Sở dĩ Sơn Tây, Thiểm Tây xuất hiện lưu tặc, đơn thuần là vì liên tục đại hạn vài năm, đồng thời sản lượng của nông nghiệp lại rất thấp.
Dù sao ở Giang Nam vài năm, Ngụy Kiếm Hùng thấy dân chúng cũng thật là thảm.
Phí Ánh Hoàn thong thả dạo khoàn thuyền, nhìn ra hai bên bờ sông, cảnh sắc động lòng người, hắn nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ tới mình sẽ dính dáng đến tạo phản.
Nam Xương trang bị thêm sao quan, chuyện này chưa được triều đình cho phép, Tuần phủ Giang Tây và quan bố chính tự mình thiết lập sao quan này.
Đương nhiên, danh nghĩa là để chuẩn bị tiền tiêu diệt tặc, về phần số tiền này đi về đâu thì cũng không biết.
Đinh Khôi Sở đứng trên cổng thành Nam Xương, giả dạng đang đi tuần tra phòng vệ của thành nhưng thật ra trong lòng vô cùng khổ sở. Hắn là Tả Bố chính sứ tân nhậm của Giang Tây, nhìn thì như là thăng một cấp nhưng thật ra là bị người khác chặt đứt tài lộ.
Tên này vốn là Hữu Thị lang Binh Bộ, sau khi Tổng Đốc Kế Liêu Phó Tông Long bãi quan thì hắn phụ trách công việc của Tổng đốc Kế Liêu.
Tổng đốc quản lý Kế Liêu đó, bị điều đến làm Bố chính sứ Giang Tây là cái thứ quỷ gì chứ?
Tuy chức vụ này thuộc loại nguy hiểm cao, không cẩn thận là theo Viên Sùng Hoàn mà đi. Nhưng rủi ro cao thì cũng nhận được báo đáp cao, bạc cuồn cuộn đến, mười đời cũng tiêu không hết.
Trong lịch sử, Đinh Khôi Sở đã kiếm bao nhiêu tiền?
Sau khi quân lính nhà Thanh đi xuống phía nam, tên này lợi dùng thuyền chiến của triều đình nhà Minh, chở đi hơn mười hai vạn lượng hoàng kim, bạc trắng hơn hai trăm vạn lượng. Còn phái ra bảy thị nữ, ngày đêm hầu hạ phụ trách quân quan vận chuyển tiền. Mà sau khi đại bại ở cửa biển, Cù Thức Tỷ tình nguyện quyên năm nghìn lượng để trợ giúp chiêu mộ binh lính, thỉnh cầu Đinh Khôi Sở cũng quyên một ít, Đinh Khôi Sở lại một văn tiền cũng không lấy ra.
Cuối cùng bị tướng lĩnh quân Thanh Lý Thành Đống bắt được, Đinh Khôi Sở muốn đầu hàng. Nhưng trong tay hắn nhiều tiền như vậy, Lý Thành Đồng sao có thể để cho hắn đầu hàng? Vậy nên lúc đó giết sạch cả nhà, tiền tài cũng chẳng biết đi đâu.