Lỗ Dận Xương đền nợ nước với Đại Minh, Kỳ Đình Gián bại binh chạy trốn, theo lịch sử thì quy thuận Mãn Thanh. Nhưng ở thời không này, nhân lúc quân Đại Đồng vẫn chưa tới, Kỳ Đình Gián đã chiếm lại Tây Ninh, tự phong mình làm chỉ huy sứ. Hắn vừa mới xưng thần với Gushi Khan, cũng mới vừa xưng thần với triều đình Đại Đồng, coi như là để hòa hoãn thế lực, thế nên triều đình vẫn chưa tới dọn dẹp.
Bây giờ, triều đình đã phái binh đuổi tới, Kỳ Đình Gián không hàng cũng phải hàng.
Cửa thành mở toang, Kỳ Hưng Chu ra khỏi thành quỳ nghênh, cũng dẫn theo cả Kỳ Đình Gián đang lâm bệnh nặng ra ngoài.
Những tướng quân người Hán còn lại cũng chỉ có thể đi theo đầu hàng.
Đến bây giờ, ở nơi này vẫn sử dụng chế độ quân hộ, một khi hàng quân Đại Đồng thì cũng đồng nghĩa với việc đám tướng quân mất hết thổ địa, từ đó cũng mất đi hình thức nông nô quân hộ.
Kỳ Hưng Chu quỳ xuống đất, hô to: “Quân dân Tây Ninh không khỏi mong đợi triều đình dẫn binh đến, đến nay cuối cùng cũng được như ý nguyện. Luật chia ruộng đất của triều đình đúng là pháp lệnh vạn năm có một, Kỳ gia bằng lòng dâng hiến toàn bộ đất đai, hỗ trợ triều đình phân chia cho nhân dân!”
“Bằng lòng dâng đất, chia cho nhân dân!”
Những tướng quân còn lại cũng hùa theo hô to, vừa hô vừa khóc, đó đều là những mảnh đất do bọn họ dày công tích góp đấy.
Giang Lương cười lạnh, nói: “Mấy con chó như các ngươi cũng tiện ghê nhỉ. Triều đình có lệnh, đối với quân cố Minh ở Tây Ninh, mỗi nhà có thể mang đi năm xe tài hóa. Chở bạc cũng được, chở lương thực cũng được, nhưng chỉ được mang năm xe. Xe hàng đã chuẩn bị sẵn cho các ngươi, mau lập tức dời đồ lên đi, trong một tháng phải đến Lan Châu báo cáo. Quan phủ Lan Châu sẽ sắp xếp nơi ở cho các ngươi, đến Sơn Tây hoặc Hà Bắc để sinh sống chia ruộng!”
“Tạ bệ hạ ân điển!”
Đám tướng quân khóc không ra nước mắt, bọn họ dâng thành đầu hàng, còn tặng luôn cả đất đai nhưng chỉ có thể mang theo năm xe tài hóa, còn phải quỳ xuống dập đầu tạ ơn vì đã không giết mình.
Tạm thời tách ra cũng không được, phải tính theo mỗi một gia tộc.
Tuy nói có thể mang theo năm xe tài hóa nhưng ai nấy cũng đều là đại gia tộc, mang nhiêu đó nếu chia ra thì mỗi người có được bao nhiêu?
Xử lý xong những sĩ quan kia, Giang Lương bảo sĩ quan của mình vào thành yên dân, sau đó lại phái tiểu cổ kỵ binh đi xung quanh hương trấn, dọc đường đi cũng tuyên truyền luật chia đất của tân triều Đại Đồng. Dù là quân hộ người Hán hay mục nô Mông Cổ, tất cả đều được thả tự do, còn được chia ruộng đất và đồng cỏ.
Chỉ trong nháy mắt, nhân dân lập tức phấn chấn, nhiệt tình ủng hộ triều đình.
Ngay sau đó, lại phái binh đến Quy Đức (Quý Đức) để chờ Thiên hộ sở, thu phục toàn bộ những chốn cũ của Đại Minh ở quanh đây.
Hiện nay, cháu trai Tần Lương Ngọc, Mã Vạn Lý đang là sư trưởng của kỵ binh sư Thiểm Tây.
Hắn tiên phong dẫn theo mười ngàn kỵ binh, chạy thẳng tới Đông Khoa tự ở bên hồ Thanh Hải, nơi đó chính là ngôi chùa lớn nhất ở Thanh Hải này.
Trụ trì của Đông Khoa tự từng làm khách ở Nam Kinh mấy năm. Mã Vạn Lý mang thư của trụ trì đến, đốc thúc các hòa thượng phải thả nô lệ, ai không nghe thì chính là đang không tuân theo lệnh của trụ trì.
Về phần các bộ lạc Mông Cổ ở đây, từ lâu đã bỏ chạy đi mất như một đám súc vật!
Tám Tayiji ở Thanh Hải dẫn theo bộ chúng thối lui đến Tinh Túc Hải, cũng chẳng biết bọn họ có gặp được Tinh Túc lão tiên hay không.
Lão đại Ngạc Tề Nhĩ đang trên đường chạy về đây từ Tây Tạng, nên nơi này do lão lục Ba Đồ Nhĩ định đoạt.
“Theo ta thấy, chi bằng cứ đầu hàng đi, Triệu hoàng đế của Nam Kinh có vẻ rất hiền lành.” Lão nhị Xa Thần Đới Thanh lên tiếng đầu tiên, hắn đã từng đến Nam Kinh bái kiến Triệu Hãn.
Lão ngũ Y Lặc Đô Tề thì kiên quyết phản đối, bởi vì con trai Hãn Đô của hắn đang nắm trong tay cả khu Kham: “Không thể đầu hàng, mọi người cũng gặp sứ giả người Hán rồi đấy, Hoàng đế người Hán muốn chúng ta dâng khu Kham ra.”
Dựa theo sự sắp xếp của Gushi Khan, thuế thu ở khu Tuyết sẽ được dùng để nuôi hòa thượng, thuế thu ở Kham thì được dùng để nuôi quý tộc Mông Cổ. Một khi mất đi Kham, các quý tộc Mông Cổ ở Thanh Hải sẽ không còn nguồn tài nguyên và lương thực ổn định, sau này chỉ có thể sống du mục trên đồng cỏ Thanh Hải.
“Đại ca không có ở đây, Lục ca quyết định đi.” Lão cửu Cổn Bố Sát Hồn nói, dù sao hắn cũng không có vấn đề, tất cả con cháu đều đã chết yểu, hắn cũng chẳng còn mong muốn gì.
Ba Đồ Nhĩ nói: “Quả thật quân Hán rất lợi hại, nghe nói một trăm ngàn quân Mông Cổ ở Mạc Bắc đều bị quân Hán đánh bại. Dù cho năm nay chúng ta có thể đánh thắng, nhưng năm nào quân Hán cũng dẫn binh tới thì phải làm sao? Nhưng không đánh lại không được. Ý tưởng của ta là cố gắng né tránh, không giao chiến trực diện với quân Hán, để tất cả quân Hán đều phải không công quay về. Nếu gặp được cơ hội chiến đấu thuận lợi thì cũng có thể giao đánh một trận. Chờ đến khi quân Hán rút lui, chúng ta cứ cử sứ giả đến Nam Kinh để hòa đàm.”
“Hòa đàm thế nào mới được?” Lão thập Trát Thập Ba Đồ Nhĩ hỏi.