Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 546
Liễu Như Thị (1)

❊ ❊ ❊

Vương Vi tiễn bọn họ ra đến cửa, trở về phòng đọc “Đại Đồng hành ký”.

Đọc rồi lại đọc, cảm nhận được sự bi hoan của nhân vật trong sách, nàng lại sinh ra khát khao với cuộc sống bên phía Giang Tây.

Đột nhiên nước mắt rơi xuống, nàng vừa gạt lệ, vừa lẩm bẩm cười vui: “Thật giống như một tiên cảnh nhân gian vậy. Nếu như tốt được bằng một phần vạn như trong sách, vậy thì ở Giang Tây có thể đường đường chính chính sống.”

Hiện nay Liễu Như Thị ở chỗ nào?

Chính là ở trong biệt thự Hoành Sơn của Uông Minh Nhiên, là Từ Dĩnh bảo hắn mời từ Tô Châu đến.

Vốn dĩ Uông Minh Nhiên tên là Uông Nhữ Khiêm, tự Minh Nhiên, là công tử nhà thương nhân muối.

“Trọng Thông, khi nào Tổng trấn mới có thể xuất binh nam Trực Đãi?” Uông Minh Nhiên hiếu kỳ nói.

Từ Dĩnh cười nói: “Sau khi bình định Giang Nam.”

Uông Minh Nhiên thở dài: “Ai, ta có chút không đợi được nữa.”

Thương nhân muối của Huy Châu, càng muốn theo tặc hơn!

Trước kia thời Hoằng Trị Hoàng Đế, đã áp dụng “Khai trung chế” trong việc bán muối, thương nhân muối của Thiểm Tây là lão đại, thương nhân muối Sơn Tây là lão nhị.

Từ đó về sau thực hành “Chiết sắc chế”, thương nhân Huy Châu đến sau vượt trước.

Hiện nay Dương Châu, nếu chỉ luận tài lực, thương bang Huy Châu đứng thứ nhất, thương bang Sơn Thẩm đứng thứ hai, thương bang Giang Hữu đứng thứ ba.

Giang Hữu, chính là Giang Tây!

Thương nhân Giang Tây tập trung ở Dương Châu, chủ yếu là buôn bán đặc sản ở ba tỉnh Giang Tây, Phúc Kiến, Đông Bắc.

Theo việc Triệu Hãn hủy bỏ sưu cao thuế nặng, bảo vệ lợi ích của thương nhân, cổ vũ công thương nghiệp phát triển, thương bang ở Giang Tây nhanh chóng lớn mạnh.

Năm trước, còn chế tạo ra máy quay sợi tơ sức nước. Thô sợi bông, thô vải bông đến từ Giang Tây, bởi vì sản lượng cao giá giảm, mạnh mẽ đánh sâu vào thị trường cấp thấp ở phía Bắc.

Sự biến hóa của thương bang Giang Tây, thương nhân của các tỉnh khác đều nhìn ở trong mắt.

Nói thật, rất hâm mộ!

Thương bang Huy Châu, là đám người hâm mộ nhất.

Bởi vì sau khi Sùng Trinh lên đài, thương nhân Huy Châu không có cuộc sống tốt. Đặc biệt mấy năm nay, Sùng Trinh chèn ép Đảng Đông Lâm, ở nam Trực Đãi bổ nhiệm một lượng lớn quan viên Tây Bắc.

Thương bang Huy Châu và thương bang Sơn Thiểm cạnh tranh kịch liệt, ngươi nói quan viên Tây Bắc sẽ giúp đỡ ai?

Mượn Dương Châu để lấy ví dụ, bởi vì thương nhân Sơn Thiểm từ tỉnh ngoài đến đây định cư, triều đình đặc biệt phê cho bọn họ có được “thương tịch”. Sĩ tử có thương tịch, có thể học tập ở phủ học Hoài An, Dương Châu, hàng năm còn có bảy người không cần về nhà tham gia khoa cử.

Thương nhân Huy Châu đỏ mắt, Sùng Trinh năm thứ năm liên danh dâng tấu, thỉnh cầu cũng cấp thương tịch cho bọn họ.

Tri phủ Dương Châu là người Sơn Tây, trực tiếp đứng ra ngăn chặn, khiến cho thỉnh cầu này không thể thực hiện được.

Đồng thời, Sùng Trinh điên cuồng tăng thêm thương nhân muối cho Lưỡng Hoài. Vì thế quan viên tịch Tây Bắc, chuyên bắt bới lông tìm vết thương nhân Huy Châu, nhưng lại duy trì thái độ thoải mái với thương nhân muối Sơn Thiểm.

Loại thương nhân muối giống như Uông Minh Nhiên, sau khi biết được chính sách giúp đỡ của Triệu Hãn đối với công thương, đã hận không thể lập tức khiến Triệu Thiên Vương chiếm lấy nam Trực Đãi. Đến lúc đó, chẳng những có thể hủy bỏ sưu cao thuế nặng, còn có thể nhân cơ hội đánh đổ đối thủ một mất một còn (thương nhân muối Sơn Thiểm)!

Các thương nhân Huy Châu cũng thích sau khi kiếm được tiền mua đất đai, nhưng cự phú thật sự của Huy Châu, đều đến từ những châu huyện có đất đai cằn cỗi. Điền sản trong nhà này, có thể kiếm mấy lượng bạc?

Chỉ cần Triệu Hãn giúp đỡ công thương nghiệp, chia ruộng thì chia ruộng thôi!

Những cự phú Huy Châu này, đã sớm định cư ở Hoài Dương trên trăm năm. Liên hệ của bọn họ với quê nhà, chỉ là lễ mừng năm mới về nhà tế tổ, con cái về nhà thi khoa cử mà thôi.

“Hiền đệ, ngươi viết thư thúc giục chút đi,” Uông Minh Nhiên nói, “Chỉ cần Tổng trấn phát binh nam Trực Đãi, thương nhân Huy Châu nhất định sẽ hưởng ứng. Chẳng những phối hợp chia ruộng, phóng thích nô, còn có thể nội ứng ngoại hợp, giúp thiên binh Đại Đồng cướp lấy thành trì!”

Từ Dĩnh hỏi: “Các ngươi có biện pháp với Nam Kinh không?”

Uông Minh Nhiên nói: “Hoài An, Dương Châu nắm rất chắc, nhất định có thể đoạt thành dâng lên. Về phần Nam Kinh, chỉ sợ thực lực chưa đủ, nhưng chúng ta có thể nghĩ biện pháp.”

Từ Dĩnh này là đầu lĩnh gián điệp, cho dù sau này không làm một cái gì, cũng đã giúp Triệu Hãn chiếm được hai tòa thành thương nghiệp lớn là Hoài An, Dương Châu!

Thương mậu của thành Hoài An, Dương Châu cũng được.

Thương bang Huy Châu đứng thứ nhất, thương bang Giang Tây đứng thứ ba. Chỉ cần binh của Triệu Hãn đến dưới thành, hai thương bang lớn hợp lực quấy rối, tuyệt đối có thể dễ dàng mở cửa thành.

“Minh Nhiên huynh đừng vội,” Từ Dĩnh cười nói, “Sau thu hoạch vụ hè sang năm, Giang Tây nhất định sẽ xuất binh lần nữa, ít nhất có thể chiếm được một tỉnh. Thực lực quân đội như thế, hai ba năm nhất định sẽ tấn công Nam Trực, Minh Nhiên huynh đến hai ba năm cũng không thể chờ được?”

“Ha ha,” Uông Minh Nhiên cười to nói, “Đừng nói hai ba năm, ba năm năm cũng đều đợi được.”

Hai người cùng đi vào biệt thự Hoành Sơn, lập tức có người hầu mở cửa ra.

Sắp xếp ổn thỏa hơn mười sĩ tử đeo kiếm, Uông Minh Nhiên hỏi nói: “Liễu tiểu thư đâu?”

“Đang cùng với Lâm tiểu thư vẽ tranh.” Người hầu trả lời.

Cái tên Liễu Như Thị này, năm ngoái mới đổi. Tên lúc trước là Dương Ái, bây giờ tên là Liễu Ẩn, tự Như Thị.

Bên cạnh Liễu tiểu thư là Lâm Tuyết, danh kỹ, giỏi vẽ tranh, là người yêu trong lòng Uông Minh Nhiên.

Lúc này hai người đang vẽ tranh, nghe được người hầu mời, lập tức bỏ bút xuống.

Trong lòng Liễu Như Thị rất mơ hồ, nàng đang êm đẹp ở Tô Châu, được người khác bỏ số tiền lớn mời đến Hàng Châu, nhưng vẫn không thấy chủ nhân lộ diện, nàng đã ở biệt thự này hai tháng.’

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »