Dưới sự chế giễu của đám Yêu Vương, Phương Vận nâng bút viết bài thơ thứ hai, vẫn là thánh giấy, vẫn dung nhập một giọt thánh huyết.
"Phương Hư Thánh thật coi trọng chúng ta, nếu như thơ từ tặng cho chúng ta đều phải dùng đến thánh giấy và thánh huyết, thì dù chúng ta có thua cũng không tính là lỗ."
"Ta muốn xem thử một mình hắn làm sao ngăn cản mười một người chúng ta!"
Một nửa Yêu Vương thực sự đang cười nhạo Phương Vận, nửa còn lại khi cười nhạo vẫn thận trọng quan sát hắn.
"Đã kinh chẩm lãnh, phục kiến thiên ngoại minh. Dạ thâm tri tuyết trọng, thời văn chiết trúc thanh."
(Tạm dịch: Ngỡ ngàng gối chăn lạnh, lại thấy sáng ngoài trời. Đêm sâu biết tuyết nặng, chốc nghe tiếng trúc gãy.)
Hồ Ly ngơ ngác nhìn Phương Vận, hoàn toàn không hiểu ý đồ của hắn. Bài thơ này cũng không phải chiến thi, hơn nữa cũng chẳng có lực công kích gì mạnh mẽ, chỉ là viết về một chuyện rất bình thường trong ngày đông: thời tiết quá lạnh khiến người ta bị rét tỉnh, nhìn ra ngoài mới biết, thế mà nghe được tiếng tuyết lớn đè gãy cành lá trúc, mới hay đêm qua đã có một trận tuyết lớn.
Hồ Ly thừa nhận bài thơ này viết rất hay, đặc biệt là câu cuối "Thời văn chiết trúc thanh" (Chốc nghe tiếng trúc gãy), là điểm nhãn của cả bài, miêu tả trận tuyết hôm qua lớn đến mức nào từ một góc độ cực kỳ hiếm thấy, phối hợp với khung cảnh tuyết rơi đầy trời này, dường như mọi thứ đang diễn ra ngay trước mắt.
Thế nhưng, Hồ Ly không thể hiểu nổi, tại sao Phương Vận lại không viết chiến thi đàng hoàng, trái lại còn lãng phí thánh giấy thánh huyết để viết loại thơ này.
Thơ thành, hóa hư thành thực.
Lượng lớn thiên địa nguyên khí cuồn cuộn, những bông tuyết vốn chỉ to bằng bàn tay, giờ đây lại to bằng hai bàn tay, hơn nữa trọng lượng tăng lên, rơi vào tay tựa như một miếng sắt lớn.
Bộp bộp bộp...
Từng bông tuyết rơi xuống đất phát ra tiếng kêu giòn giã, chẳng bao lâu sau, thi thể của các Băng Tộc Yêu Vương đã bị những bông tuyết lớn bao phủ.
Đám Yêu Vương vốn còn tưởng bài thơ mới sẽ rất mạnh, nhưng nhanh chóng bật cười.
"Thơ hay! Thơ hay!" Trấn Hải Long Vương giả vờ như một kẻ đọc sách nói, "Nói về sự tinh tế tỉ mỉ, bài thơ này còn thắng bài trước. Bản vương cũng coi như đọc nhiều sách vở, nhưng có một điểm không hiểu, vì sao Phương Hư Thánh lại muốn dùng tuyết lớn đập chết chúng ta!"
Đám Yêu Vương cười lớn, những bông tuyết này quả thực rất nặng, nhưng khí huyết quanh thân các Yêu Vương tung hoành, tất cả bông tuyết đều sẽ bị đẩy ra, căn bản không thể đe dọa đến chúng.
"Các ngươi không hiểu được nỗi khổ tâm của Phương Hư Thánh rồi, hiện tại tuyết rơi hơi nhiều và lớn, lại còn nặng như vậy, e là muốn xây dựng một bức tường băng tuyết để ngăn cản chúng ta."
"Phải nói rằng, Nhân tộc quả nhiên là chủng tộc có trí tuệ, đám Yêu Man ngu muội chúng ta sao có thể nghĩ ra thủ đoạn khéo léo như vậy!"
"Bài thơ này hay, đợi khi trở về Yêu giới ta sẽ cho người viết lại rồi đóng khung treo lên."
"Đây mới chỉ là bài thơ thứ hai, vẫn còn bài thứ ba và thứ tư nữa."
Đám Yêu Vương tiếp tục vừa đi vừa nhìn Phương Vận, lúc này, càng nhiều Yêu Vương trở nên thả lỏng, chỉ có Trấn Hải Long Vương cùng hai đầu Yêu Vương thuộc Tổ Thần tộc vẫn không yên tâm, nhìn chằm chằm vào Phương Vận để tránh hắn đánh lén.
Phương Vận nghe tiếng chế giễu của Yêu Vương mà như không, tiếp tục viết bài thứ ba, cũng vẫn có thánh giấy và thánh huyết.
Câu đầu tiên vừa hạ bút đã khiến đám Yêu Vương kinh ngạc.
"Chúc Long tê hàn môn, quang diệu do đán khai."
(Tạm dịch: Chúc Long trú cửa hàn, ánh sáng như bình minh.)
Chúc Long là hung vật thượng cổ mặt người thân rắn, thân dài nghìn dặm, câu này ý nói Chúc Long trú ngụ ở cửa hàn phương Bắc, ánh mắt của hắn tựa như nhật nguyệt, mở mắt thì mặt đất bừng sáng, nhắm mắt thì thế giới chìm vào đêm đen.
Sau đó, tất cả Yêu Vương đều ngậm miệng, lặng lẽ chờ đợi Phương Vận viết tiếp.
"Nhật nguyệt chiếu chi hà bất cập thử? Duy hữu bắc phong hào nộ thiên thượng lai. Yến Sơn tuyết hoa đại như tịch, phiến phiến xuy lạc Hiên Viên đài. U Châu tư phụ thập nhị nguyệt, đình ca bãi tiếu song nga tồi. Ỷ môn vọng hành nhân, niệm quân trường thành khổ hàn lương khả ai. Biệt thời đề kiếm cứu biên khứ, di thử hổ văn kim bệ đồi. Trung hữu nhất song bạch vũ tiễn, tri chu kết võng sinh trần ai. Tiễn không tại, nhân kim chiến tử bất phục hồi. Bất nhẫn kiến thử vật, phần chi dĩ thành hôi. Hoàng Hà bổng thổ thượng khả tắc, bắc phong vũ tuyết hận nan tài."
Thơ thành, hấp thụ lượng lớn thiên địa nguyên khí, trang giấy thơ cứ lơ lửng giữa không trung, không lập tức đốt cháy, bởi vì lượng thiên địa nguyên khí cần thiết là quá lớn.
Không có Yêu Vương nào cười nhạo đây không phải chiến thi, bởi vì cho dù không phải chiến thi, thì đây cũng là một bài thơ hay hiếm có.
Bài thơ này trước hết viết về việc mắt Chúc Long như nhật nguyệt, nhưng sau đó lại viết Chúc Long thế mà không chiếu tới được biên cương phương Bắc, chỉ có gió bắc cuồng bạo từ trên trời giáng xuống. Tuyết rơi ở Yến Sơn to như tấm chiếu, từng mảnh từng mảnh rơi xuống Hiên Viên đài.
Đoạn đầu dùng thủ pháp khoa trương miêu tả phương Bắc lạnh lẽo thế nào, bông tuyết lớn ra sao, sau đó bắt đầu viết về một người phụ nữ nhớ thương chồng đi thủ biên cương ở Trường Thành, cuối cùng biết tin chồng tử trận, đem di vật của chồng đốt thành tro bụi.
Cuối cùng cảm thán, Hoàng Hà dù rộng lớn sâu thẳm đến đâu, dần dần dùng đất cũng có thể lấp đầy, nhưng nỗi oán hận của sự sinh ly tử biệt thì cũng như gió tuyết phương Bắc, vô biên vô tận, vĩnh viễn không bao giờ dừng lại.
Nghe bài thơ này mở đầu bằng Chúc Long, Yêu Vương nào am hiểu thơ từ liền cảm thấy không ổn, đến khi nghe "Yến Sơn tuyết hoa đại như tịch" (Tuyết rơi Yến Sơn to như tấm chiếu), liền nhận ra bài thơ này có chút phi phàm.
Bài thơ thứ ba này sau khi hấp thụ no nê thiên địa nguyên khí, liền hóa hư thành thực.
Gió tuyết giữa đất trời lại một lần nữa lớn dần.
Gió, như tiếng oán phụ gào thét, lay động tâm thần.
Tuyết, đột nhiên lớn lên, từng mảnh to như tấm chiếu, nặng như cối đá.
Những bông tuyết trước đó chỉ là rơi xuống, còn bây giờ, những bông tuyết này chỉ có thể dùng từ "đập" để hình dung.
Cách đó không xa, Băng Đồng cũng nhìn đến ngây người, khắp bầu trời đều là những bông tuyết lớn bằng tấm chiếu, giống như đá tảng cứ bộp bộp rơi xuống, mỗi mảnh trải trên đất đều đủ cho hai người nằm song song lên trên.
Phía trên Ma Thiên Nhai đã hoàn toàn cuồng bạo, sức mạnh của "Bắc Phong Hành" đẩy gió ở nơi này đến cực hạn, đồng thời cũng tăng cường cái lạnh đến cực hạn, còn những bông tuyết khổng lồ như đá rơi cứ liên miên không dứt nện xuống từ bầu trời, vô cùng tráng lệ.
Chính Phương Vận cũng đã ngắm nhìn cảnh tượng kỳ quái này một lúc lâu.
Đám Yêu Vương lần lượt bị những bông tuyết khổng lồ đập trúng, đã biết sức mạnh của mình không thể tự nhiên đẩy tuyết ra được, đành phải phóng thích thêm nhiều sức mạnh khí huyết hoặc Long lực, mới có thể chống đỡ được những bông tuyết to lớn như vậy.
Những bông tuyết khổng lồ liên miên không dứt đập xuống, giống như Nhân tộc gặp phải đàn ruồi bay liên tục va vào người, không đau, nhưng khiến người ta vô cùng phiền não.
"Phương Vận! Ngươi chỉ biết mỗi thủ đoạn này thôi sao?" Một đầu Yêu Vương không nhịn được tức giận mỉa mai.
"Ngươi tặng chúng ta ba bài thơ, ý nghĩa ở đâu?"
"Viết bài thứ tư đi, viết xong rồi thì đó cũng là ngày chết của ngươi!"
"Thơ từ loại này dù có nhiều hơn nữa cũng không thể ngăn cản bước chân giết ngươi của chúng ta!"
"Chư vị, sắp đến gần chỗ Phương Vận rồi, chúng ta cùng nhau ra tay, phá vỡ hộ tráo của Võ Hầu xa, giết chết hắn!"
Một bộ phận Yêu Vương thực sự tức giận, nhưng cũng có vài Yêu Vương lẻ tẻ cảm thấy bất an, chúng không cho rằng Phương Vận lại ngốc đến mức độ này, thế là âm thầm truyền âm.
"Trấn Hải Long Vương, ta cảm thấy tình hình không ổn, hay là chúng ta dùng đòn mạnh nhất sớm một chút để kết thúc đi."
"Ta thấy vẫn nên đợi thêm. Trấn Hải Long Vương dùng Thiên Địa Hóa Long Thuật, tự nhiên có thể khôi phục sức mạnh ngay lập tức, nhưng chúng ta thì không, một khi dốc toàn lực xuất kích, cơ thể sẽ không chịu nổi trước. Đợi thêm chút nữa đi, không thể để công dã tràng."
"Bài thơ thứ ba này rất kỳ lạ, rõ ràng không phải chiến thi, cũng cơ bản không làm chúng ta bị thương, vì sao hắn dám dùng tên Chúc Long? Một khi đã dùng, liệu có gây ra chuyện ngoài ý muốn gì không?"