Tại Thánh Nguyên đại lục, các đệ tử Nho gia ở khắp nơi nhìn thấy Nho gia Thánh đạo khiếm khuyết, vốn đang phải gồng mình chống đỡ, cố gắng hết sức để tránh bản thân rơi vào hôn mê.
Nhiều người thấy sắp không trụ nổi nữa thì Tạp gia Thánh đạo xuất hiện. Nhìn thấy Tạp gia Thánh đạo trực tiếp sụp đổ, trở nên tan tác vụn vỡ, tất cả người Nho gia đều như được uống thuốc an thần, thế mà lại vượt qua được kiếp nạn vốn dĩ sẽ khiến họ hôn mê, thậm chí là vỡ nát Văn đảm.
Sở dĩ một số sĩ tử Nho gia hôn mê hoặc vỡ nát Văn đảm là do trong lòng tuyệt vọng, nhưng giờ đây nhìn lên bầu trời, họ đều cảm thấy so với Tạp gia, Nho gia Thánh đạo chẳng đáng là bao. Hạnh phúc, thường được tạo ra nhờ sự so sánh.
Thế nhưng, sĩ tử Tạp gia lại khác. Tất cả sĩ tử Tạp gia vốn đang tràn đầy tự tin, cứ ngỡ sẽ lập tức trấn phong Cảnh quốc để giáo huấn Phương Vận, nhưng ai ngờ "nhà cũ" lại bị úp sọt!
Khắp nơi trên nhân tộc, tiếng Văn đảm vỡ vụn vang lên liên hồi. Trong một khu vườn bí mật ở Khổng Thành, đột nhiên bùng phát những âm thanh Văn đảm vỡ vụn dồn dập, mỗi một tiếng đều truyền đi xa vạn dặm. Có Văn đảm của Đại học sĩ vỡ nát, cũng có Văn đảm của Đại Nho vỡ tan!
Nơi đó chính là chỗ mà đông đảo sĩ tử Tạp gia đang liên thủ khống chế Truyền Quốc Ngọc Tỷ.
"Ta không cam tâm..."
Một giọng nói đầy hận ý vang lên, theo đó, một cột tài khí màu cam phóng thẳng lên trời, đường kính một trượng, xông thẳng lên vạn trượng, mãi không tan đi. Đại Nho vẫn lạc.
Tại Thánh Viện, trong Đông Thánh Các. Tông Cam Vũ ngồi trên ghế thủ tọa, hai tay siết chặt lấy tay vịn, nghiến chặt răng, nhìn chằm chằm về hướng kinh thành Cảnh quốc, ánh mắt lóe lên vẻ không cam lòng, nhưng khóe miệng máu tươi không ngừng chảy.
Tất cả Đại Nho và Đại học sĩ có mặt tại đó đều bị biến cố ở kinh thành làm cho chấn động, ai nấy đều đang suy ngẫm xem rốt cuộc Phương Vận đã làm gì mà có thể đoạt lấy Nho gia Thánh đạo, phế bỏ Tạp gia Thánh đạo. Theo xu thế hiện tại, Tạp gia Thánh đạo tất nhiên sẽ không hoàn toàn tiêu tán, nhưng ít nhất một nửa Thánh đạo sẽ bị hình thái sơ khai của Thánh đạo mới mà Phương Vận tạo ra cướp mất. Nếu không có gì bất ngờ, Tạp gia Thánh đạo sẽ rơi vào thời kỳ thấp điểm nhất từ trước đến nay.
"Tự gây nghiệp chướng..." Cao Mặc khẽ lắc đầu thở dài. Nếu lúc nãy không phong viện, Đông Thánh Các toàn lực xuất thủ thì có lẽ còn cơ hội cứu vãn, nhưng Tông Cam Vũ ép các nhà phong viện, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra ở kinh thành mà bó tay bất lực.
"Các người nhìn xem..."
Mọi người lập tức tiếp tục dùng thần niệm nhìn ra bên ngoài đại điện, hướng về phía kinh thành Cảnh quốc. Chín con Ngọc Long đang giao chiến với Pháp thú, thân thể nứt toác từng tấc, rõ ràng chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng nhưng lại bị Pháp thú đánh cho bại lui liên tục. Pháp thú đã bị bắt nạt từ lâu, dù chỉ là bảo vật nhưng cũng có linh tính, nó triển khai phản công điên cuồng, toàn lực báo thù.
Rất nhanh, chín con Ngọc Long không thể chống đỡ được nữa, tất cả đều nổ tung, cuối cùng hóa thành vô số ánh sáng rơi ngược trở lại Truyền Quốc Ngọc Tỷ. Ánh hào quang trên bề mặt Truyền Quốc Ngọc Tỷ tan biến, đồng thời thu nhỏ lại nhanh chóng, thực lực giảm mạnh. Pháp thú lao tới muốn đập nát nó, nhưng đập được một nửa thì thu móng vuốt lại, ngoạm lấy, dùng sức nhảy vọt lên không trung, ném Truyền Quốc Ngọc Tỷ vào trong hình thái sơ khai của Thánh đạo mới ở phía trên.
Truyền Quốc Ngọc Tỷ hàm chứa hai luồng sức mạnh, lần lượt là uy lực của Tạp gia Thánh đạo và quốc vận triều Tần, hoàn toàn khớp với sức mạnh Chính trị Thánh đạo, lập tức bị sức mạnh Thánh đạo mới đồng hóa. Thánh đạo mới lập vốn dĩ không ổn định, nhưng dùng trọng bảo gánh vác thì có thể nhanh chóng ổn định, đồng thời khiến Thánh đạo và bảo vật bổ trợ lẫn nhau, ngưng tụ thành Thánh đạo chi bảo mạnh mẽ hơn.
Tông Cam Vũ ở xa tận Thánh Viện nhìn thấy cảnh này, cuối cùng không nhịn được nữa, ngực đau nhói, bản năng há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Tạp gia Thánh đạo, bị chính tay hắn đoạn tuyệt. Tạp gia trọng bảo, bị chính tay hắn dâng tặng. Tông Cam Vũ đổ gục trên ghế, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía trước, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: "Nếu không trấn phong Thánh đạo Cảnh quốc, nếu không đối địch với Phương Vận, Tạp gia sẽ không đến nỗi này..."
Mang theo muôn vàn hối hận, Tông Cam Vũ hoàn toàn hôn mê. Y gia Đại Nho vội vàng tiến lên cứu chữa.
Tại Khánh quốc, Phong Châu, Cựu Đào Cư. Hai người giống hệt nhau đang đối cờ, thân hình thế mà lại xuất hiện sự vặn vẹo nhỏ. Mái tóc đen của cả hai như sương rơi ngày thu, tựa tuyết phủ đông hàn, dần dần chuyển sang bạc trắng. Quân cờ trong tay hai người cũng tan biến theo gió. Bàn cờ giữa hai người cũng đang biến mất với tốc độ chậm rãi.
"Thua một nước cờ..." Tiếng thở dài thườn thượt vang vọng trên núi Cựu Đào, mãi không dứt.
Tại Đông Hải Long Cung, Lão Long Thánh há miệng ngẩn người rất lâu, tán thưởng: "Khí phách!" Nói xong, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ khò khò. Tứ Hải Long tộc đều trồi lên từ mặt biển, lơ lửng trên mây, nhìn vào Thánh đạo mới đó, không ai là không kinh hãi.
Chúng Long Tam Hải đang cắt đứt dòng chảy Trường Giang ở núi Côn Lôn nhìn nhau, vảy rồng toàn thân dựng đứng, thần sắc hoảng loạn. Mọi chuyện xảy ra ở kinh thành Cảnh quốc quá đáng sợ, ngay cả Bán Thánh đã ra tay mà vẫn không thể ngăn cản Phương Vận. Phương Vận, thế mà lại tự lập Thánh đạo, nhìn khắp vạn giới, đều là lưu dấu vạn cổ, danh tiếng bất hủ.
Từ nay về sau, cho dù là Viễn Cổ Cực Hung, Đỉnh Phong Dị tộc hay thậm chí là một vài tồn tại trong truyền thuyết, gặp Phương Vận cũng sẽ dành cho sự tôn trọng xứng đáng. Tự lập Thánh đạo, vạn tộc kính ngưỡng. Từ nay về sau, chỉ cần Phương Vận ở trên Thánh Nguyên đại lục, có thể trực tiếp khống chế Thánh đạo mới cùng Truyền Quốc Ngọc Tỷ do Thánh đạo nuôi dưỡng. Giống như Khổng Thánh vận dụng Nho gia Thánh đạo, giống như Tôn Tử điều động Binh gia Thánh đạo, giống như Lã Bất Vi vận dụng Pháp gia Thánh đạo... Từ hôm nay trở đi, Phương Vận chính là một vị Thánh đạo chi chủ mới!
"Cáo từ!" Nam Hải Long tộc quay người bỏ chạy.
"Cáo từ!" Bắc Hải Long tộc lập tức phi nước đại về hướng Bắc.
Tây Hải Long tộc còn lại không thể khống chế được thế nước, chỉ thấy nơi đoạn sông xuất hiện nhiều vết nứt, một lượng lớn nước sông từ thượng nguồn theo vết nứt chảy vào hạ nguồn khô cạn, cuối cùng xô đổ mọi vật cản, dòng nước trở lại bình thường. "Thôi bỏ đi, không đắc tội nổi..." Ngao Vụ Phong kêu lên một tiếng nhỏ, cuốn đuôi dẫn chúng Long Tây Hải bỏ trốn.
Tại kinh thành, trên phố Chu Tước không xa Tả Tướng Các, vô số sĩ tử nằm ngổn ngang, mặt đất đầy máu me, khiến người ta buồn nôn. Rất đông bách tính kinh thành vây quanh, chỉ trỏ bàn tán. Xung quanh những sĩ tử Tạp gia ngã xuống, một cử nhân tự xưng là nghĩa sĩ Cảnh quốc lớn tiếng hô: "Chư vị, các người nhìn cho kỹ, đây chính là kết cục của sĩ tử Tạp gia! Đám loạn thần tặc tử này cấu kết Khánh quốc, vọng tưởng đến kinh thành mưu đoạt tướng vị, bị ta dẫn dụ đến đây, lại bị Phương Hư Thánh vĩ đại dọa cho ngất xỉu. Kết quả, mọi người đã thấy rồi đấy, lão tặc Liễu Sơn mất cả chì lẫn chài! Mọi người đừng hoảng, ta đã truyền thư cho Kinh Triệu Doãn, nha môn sẽ sớm phái người đến xử lý hắn."
Một số ít người bĩu môi, ngay trước khi Liễu Sơn lấy Truyền Quốc Ngọc Tỷ ra, tên Quan Triệt này còn nịnh bợ hơn bất cứ ai.
Trong hoàng cung, lưng của Thái hậu đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt khăn tay cuối cùng cũng từ từ buông ra. Nhìn lên Thánh đạo mới nhỏ bé nhưng trọn vẹn trên bầu trời, trên mặt Thái hậu hiện lên nụ cười nhẹ nhõm. Kể từ khi vào hoàng cung này, bà chưa từng cười như vậy bao giờ.
Cảnh quân Triệu Uyên từ đầu đến cuối vẫn ngẩng đầu nhìn trận đại chiến trên trời, cổ đều đã mỏi nhừ, cung nữ không ngừng giúp hắn xoa bóp, hắn vẫn không hề cúi đầu. "Phương sư thật lợi hại..." Triệu Uyên liên tục tán thưởng.
Lòng quan lại khắp Cảnh quốc cuối cùng cũng yên vị. Những quan lại này tuy không bỏ rơi Cảnh quốc, nhưng vẫn luôn do dự, vẫn luôn nghi ngờ, vẫn luôn lo lắng, thậm chí chuẩn bị rời đi sau khi Cảnh quốc bị Thánh đạo trấn phong. Nhưng giờ đây, họ nhận ra mình đã đặt cược đúng, tuy không biết Phương Vận đã làm gì, không biết Phương Vận đã lập nên Thánh đạo gì, nhưng Phương Vận đã làm được! Cứu thế chủ, Phương Vận!
Không chỉ quan lại, bách tính khắp nơi trên Cảnh quốc cũng lần lượt biết kết quả, thi nhau gõ trống khua chiêng, đốt pháo ăn mừng. Đột nhiên, bầu trời lại xuất hiện một mảng bóng tối không ngừng mở rộng.