Ánh sáng vàng vọt của bầu trời, những công trình đổ nát trên mặt đất, tạo nên khung cảnh không bao giờ thay đổi của Mạt Nhật Điện.
"Đã một ngày rồi phải không? Ta cảm giác mình sắp chết đến nơi rồi." Tượng Dị Hoàng nói.
"Giáp lão, ngài là người cảm nhận về thọ nguyên chuẩn xác nhất, trong một ngày này, chúng ta đã tiêu hao khoảng bao nhiêu thọ nguyên?" Man Đình Hoàng hỏi.
Tất cả đồng đội đều mong chờ nhìn về phía Phương Vận.
Phương Vận hơi suy tính, thần sắc lộ vẻ khác lạ, cất giọng trầm trọng nói: "Khoảng một năm, ít nhất là gấp ba trăm lần!"
"Sao lại như vậy!" Tượng Dị Hoàng kinh hãi thất sắc.
Cảm xúc của những đồng đội còn lại cũng xuất hiện dao động rõ rệt, cơ thể của Vân Căn Vương không ngừng co rút rồi phồng lên, xúc tu sứa của Thủy Khô Hoàng cũng bay loạn xạ, trong mắt Ngao Phần bốc lên lửa giận, màu sắc quanh thân Man Đình Hoàng càng trở nên rực rỡ hơn.
Chỉ có Nham Văn Hoàng, sinh vật cấu tạo từ đá toàn thân, là không nhìn ra sự khác biệt.
Man Đình Hoàng thở dài một tiếng, nói: "Chúng ta đã cẩn thận dè dặt, bay với tốc độ chậm, mà một ngày tiêu hao thọ nguyên vẫn gấp ba trăm lần bình thường. Nếu bay với tốc độ như ở Trụy Tinh Hải, e rằng chúng ta đã mất đi mấy chục năm tuổi thọ rồi."
Ngao Phần lo lắng: "Hiện tại còn đỡ, một khi gặp địch bắt đầu chiến đấu, có lẽ chưa phân thắng bại đã phải phân sinh tử rồi."
"Quả nhiên, Đế Thổ là nơi ngay cả Bán Thánh cũng không muốn đặt chân tới. Đến nơi này, quả thực không phải là lựa chọn sáng suốt." Nham Văn Hoàng nói.
Man Đình Hoàng bảo: "Được rồi, thời gian quý giá, bớt nói nhảm đi. Chúng ta tiêu hao ba, năm mươi năm thọ nguyên ở trong này cũng không thành vấn đề, rời khỏi đây, có lẽ sẽ có cách bù đắp. Hiện tại, việc cần làm là nhanh chóng tìm lối ra. Ngoài ra, Giáp lão, ngài có phát hiện gì trong đống đổ nát của Mạt Nhật Điện không?"
Phương Vận lắc đầu, đáp: "Phong cách của Mạt Nhật Điện này rất kỳ quái, quá đơn điệu. Như mọi người đã thấy, ở đây ngoài những mảnh vỡ công trình ra thì chẳng có gì cả, thậm chí đến cả vật dụng sinh hoạt bình thường của các chủng tộc cũng không có. Cho dù là Bán Thánh tới đây, cũng rất khó phát hiện ra điều gì."
"Quả thật, mọi thứ ở Mạt Nhật Điện đều vượt quá tưởng tượng của chúng ta. Nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta tiếp tục lên đường thôi." Man Đình Hoàng bất đắc dĩ ra lệnh.
Đội ngũ bay được một đoạn thời gian lại nhận thấy thọ nguyên tiêu hao càng thêm trầm trọng, đành phải dừng lại. Cứ thế đi đi nghỉ nghỉ, ba ngày trôi qua mà vẫn không thu hoạch được gì.
Dần dần, bầu không khí của đội ngũ trở nên đơn điệu giống như Mạt Nhật Điện vậy.
Tuy nhiên, Tượng Dị Hoàng, kẻ khác biệt này, đã không để đội ngũ hoàn toàn lún sâu vào sự chán chường.
Hắn luôn lảm nhảm than phiền, luôn vô cùng bi quan, nhưng lại trở thành "con cá trê" trong đội, ngược lại tạo nên một nét chấm phá khác biệt.
Dù cho nét chấm phá này chẳng mấy tươi sáng.
Nhờ sự nỗ lực của Tượng Dị Hoàng, mối quan hệ giữa sáu người còn lại trong đội ngày càng hòa thuận, cũng ngày càng đoàn kết hơn.
"Có thứ gì đó!" Tượng Dị Hoàng đột nhiên kêu lên.
Mọi người thực ra đều đã nhìn thấy từ trước nhưng không nói gì, tuy nhiên lúc này trong lòng ai nấy đều có chút kích động.
Giữa những tàn tích công trình vô tận, lại có một quả cầu đá nguyên vẹn đang lơ lửng.
Quả cầu đá màu xám trắng đường kính khoảng mười trượng, treo lơ lửng giữa không trung cách mặt đất ba trượng, bất động không nhúc nhích.
Quả cầu đá nằm ở trung tâm một quảng trường, xung quanh không có tàn tích công trình nào khác, trông vô cùng nổi bật.
Thế nhưng, mọi người nhanh chóng rời mắt khỏi quả cầu đá, nhìn về phía bên cạnh nó.
Những kẻ từng gặp ngoài Thần Quang Động, thế mà lại có một bộ phận đang đứng dưới quả cầu đá.
Ngân Hoàng, Thủy tộc và Yêu Man đang đứng rất gần nhau, dường như đã liên minh thành một đội.
Số lượng của đội ngũ mới này ít hơn hẳn so với tổng ba đội trước kia, chỉ còn lại sáu vị Hoàng giả và mười hai Đại Yêu Vương ngũ cảnh.
Thảm hại nhất là Ngân Hoàng, sau lưng chỉ còn lại hai Đại Yêu Vương tộc Ngân.
Trước kia Ngân Hoàng không hề tỏ ra quá mạnh mẽ, nhưng chỉ cần đứng đó, hắn đã như một vị Hoàng giả điêu khắc bằng bạc, nhìn xuống chúng thánh, dưới sự tôn sùng của đám tộc nhân tộc Ngân, càng thêm cao quý.
Thế mà bây giờ, hắn lại cười nói vui vẻ giao lưu với Thủy tộc và Yêu Man, không hề có chút kiêu ngạo nào.
Ánh mắt hai bên chạm nhau.
Những người dưới quả cầu đá đỏ mắt lên vì căm giận.
"Chính các ngươi đã hại chết con dân của bổn hoàng!" Ngân Hoàng trông như một pho tượng người bằng bạc nguyên chất cao năm trượng, trên bề mặt xuất hiện những đốm đỏ, mặt mày dữ tợn, trên ván trán vốn nhẵn nhụi của hắn thế mà lại chậm rãi mọc ra một cặp sừng ác ma.
Hai vị Hoàng giả Thủy tộc cũng nghiến răng nghiến lợi, trong ba vị Hoàng giả Yêu tộc có hai kẻ vô cùng phẫn nộ, chỉ có một tên Lang Hoàng sắc mặt khác lạ, nhưng rất nhanh cũng bừng bừng sát khí.
Thế nhưng, chỉ một hơi thở sau, cơn giận của Ngân Hoàng tiêu tan, sau đó, thái độ của năm vị Hoàng giả còn lại cũng thay đổi, không còn tức giận nữa, giống như đang lắng nghe hoặc suy nghĩ điều gì đó.
Cơ thể Ngân Hoàng từ từ bay lên, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng quét mắt nhìn bảy người Phương Vận, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Phương Vận.
Ngân Hoàng đưa tay chỉ Phương Vận, nói với sáu người còn lại: "Chúng ta vốn không oán không thù, chỉ tình cờ tiến vào Phong Lôi Hạp sau các ngươi. Nhưng, kẻ này lại ra tay đánh lén chúng ta trước, hại chúng ta suýt chút nữa bỏ mạng tại Đế Thổ. Chỉ cần các ngươi giao hắn ra, chúng ta sẽ không truy cứu chuyện này nữa. Thậm chí, chúng ta có thể hợp tác với các ngươi, lấy danh nghĩa Long Thành mà thề. Ở Đế Thổ nguy hiểm này, sáu vị Hoàng giả chúng ta có giá trị hơn, hay là một tên ngũ cảnh cỏn con có tác dụng hơn, chắc các ngươi tự hiểu rõ."
Man Đình Hoàng thậm chí không thèm suy nghĩ, buột miệng nói: "Không phải bổn hoàng coi thường các ngươi, các ngươi cộng lại cũng không bằng Giáp lão."
"Ta cũng thấy vậy." Ngao Phần kiêu ngạo ngẩng cao đầu rồng, khinh miệt nhìn hai tên Hoàng giả Thủy tộc kia.
Hai vị Hoàng giả Thủy tộc lộ vẻ do dự, thân là Thủy tộc, cho dù là Hoàng giả, cũng không muốn đối đầu với Chân Long.
Tượng Dị Hoàng lại lạ lùng thay không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại cười hì hì: "Lũ tôm tép hôi hám nào mà dám so sánh với chúng ta, cũng không tự soi gương xem mình là cái thứ gì."
Sáu đồng đội đồng loạt quay đầu nhìn Tượng Dị Hoàng, vô cùng kinh ngạc, lúc này Tượng Dị Hoàng không cầu xin đầu hàng mà lại nói vậy, thật quá kỳ lạ.
Tượng Dị Hoàng nhận ra ánh mắt của đồng đội không đúng, vừa thẹn vừa giận: "Ta nhát gan thật, nhưng thực lực rất mạnh! Đối phương chỉ hơn chúng ta một Hoàng giả thôi, có gì mà sợ? Ta đường đường là Tượng Dị Hoàng, chẳng lẽ lại là kẻ tham sống sợ chết, bán bạn cầu vinh sao?"
Vân Căn Vương hỏi: "Nếu đối phương hiện tại không phải là sáu Hoàng giả, mà là sáu mươi Hoàng giả thì sao?"
Tượng Dị Hoàng không chút do dự đáp: "Ta sẽ chọn phe đúng."
Các đồng đội không ngần ngại tặng cho hắn những cái liếc mắt đầy khinh bỉ.
"Các ngươi, thực sự đang sỉ nhục chúng ta sao!" Giọng của Ngân Hoàng như tiếng sư tử gầm, nổ tung giữa đất trời.
Man Đình Hoàng chậm rãi nói: "Ngươi nên nói nhỏ thôi thì hơn, đây là nơi nào, các ngươi nên hiểu rõ."
"Hừ!" Ngân Hoàng hừ lạnh một tiếng, không dám gào thét như lúc nãy nữa.
Lúc này, tên Lang Hoàng kia lên tiếng nói nhỏ, nhưng dùng yêu lực ngăn cản nên không truyền đến tai nhóm Phương Vận.
Phương Vận, Man Đình Hoàng và Ngao Phần không nghe thấy âm thanh, nhưng đều đọc được khẩu hình của tên Lang Hoàng đó.
Ngao Phần dùng thần niệm truyền âm: "Yêu tộc quả nhiên ngu xuẩn hết chỗ nói, vào lúc này còn thì thầm to nhỏ. Tên Ngân Hoàng kia còn thông minh, lúc nãy nói chuyện đều dùng thần niệm."
"Họ nói gì thế? Ta không nghe thấy." Tượng Dị Hoàng vội vàng hỏi.
Phương Vận nói: "Tên Lang Luân Hoàng kia bảo rằng không cần thiết phải xung đột với chúng ta, chi bằng để chúng ta rời đi."
"Tên Lang Luân Hoàng này rất tinh ranh." Man Đình Hoàng nói.
"Hừ, chỉ cần không phải kẻ ngốc đều nhìn ra được. Không nói đội ngũ chúng ta có bảy người, dù chỉ có một mình ta, chúng cũng không cản nổi. Tên Ngân Hoàng đó đã mất đi khôi lỗi, không còn đáng sợ nữa!" Ngao Phần nói.