"Ta chỉ là một đứa trẻ bình thường của Đế tộc mà thôi." Phương Vận nói.
Song Dực Phi Xà lộ vẻ không tin, chậm rãi lùi lại phía sau.
Đúng lúc này, một giọng nói đầy uy nghiêm vang lên.
"Tại sao vẫn chưa lấy được Ngộ Đạo Quả?"
Một bóng đen khổng lồ từ xa bay tới, đó là một sinh linh Thái Sơ to lớn với chiều dài thân thể vượt quá ba vạn trượng.
Vật khổng lồ đó nhìn rất giống Song Dực Phi Xà, cũng là thân trắng cánh đen, nhưng điểm khác biệt là con Song Dực Phi Xà khổng lồ này có tới chín mươi chín cái đầu rắn với màu sắc khác nhau.
Những cái đầu rắn đó to lớn vô cùng, chen chúc dày đặc với nhau, lại thêm dáng vẻ cao lớn, khi cúi nhìn xuống dưới, tràn đầy uy nghiêm vô thượng.
Tứ Cước Hắc Xà sợ đến mức tứ chi co rút, thân thể khẽ run rẩy, nhưng vẫn nghiến răng bay tới, chỉ là tốc độ đã giảm đi rất nhiều.
Phương Vận sắc mặt không đổi, nhìn con Song Dực Phi Xà Đại Thánh to như ngọn núi kia, hay nói đúng hơn là Cửu Thập Cửu Thủ thực thụ.
Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà vội nói: "Phụ thân, hắn là đứa trẻ Đế tộc, nhưng lại có thân thể Đại Thánh, con nghi ngờ là Đại Thánh Đế tộc giả dạng."
Chín mươi chín cái đầu rắn đồng loạt chuyển động, quét nhìn xung quanh, có cái nhìn về phía Phương Vận, có cái nhìn Tứ Cước Hắc Xà, có cái nhìn Bán Thánh Song Dực Phi Xà, có cái nhìn Vọng Sơn Quân, lại có vài cái đầu nhìn về khắp bốn phương tám hướng, vô cùng cảnh giác.
"Thật đáng ngưỡng mộ." Phương Vận trầm trồ khen ngợi, thầm nghĩ thế này cũng quá tiện lợi, nhìn còn thực dụng hơn cả trăm cánh tay.
Cửu Thập Cửu Thủ hừ lạnh một tiếng, nói: "Đồ ngu! Hắn đâu phải Đại Thánh gì, chỉ là một đứa trẻ bình thường, chắc là đã ăn phải thần dược gì đó nên thân thể thánh tạm thời đạt tới cấp độ Đại Thánh thôi. Không cần lo lắng, không đầy mấy ngày nữa, sức mạnh của hắn sẽ tiêu tan. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới hắn, ngươi lấy Ngộ Đạo Quả rồi đi là được."
Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà thấp giọng nói: "Hắn nhục mạ Thánh Tổ trong tộc."
"Lá gan không nhỏ!" Tất cả đầu của Cửu Thập Cửu Thủ đồng loạt nhìn về phía Phương Vận. Rõ ràng không hề sử dụng bất kỳ sức mạnh nào, nhưng uy năng kinh khủng giữa trời đất bị kéo theo, cùng ùa về phía Phương Vận, như thể đang giương nanh múa vuốt tấn công, sức mạnh này đủ để gây đe dọa cho Bán Thánh.
Thế nhưng, những sức mạnh tự nhiên đó vừa tới gần Phương Vận liền lập tức tiêu tán, bởi vì Phương Vận cũng là thân thể Đại Thánh, sức mạnh này vô hiệu với hắn.
"Ai cho ngươi lá gan nhục mạ Thánh Tổ tộc ta! Cho dù ngươi là đứa trẻ Đế tộc, ta cũng phải tới bộ lạc Đế tộc hỏi cho ra lẽ, xem Thánh Tổ Đế tộc dạy dỗ đứa trẻ như thế nào!"
Cửu Thập Cửu Thủ trợn mắt, cũng chẳng thấy mở miệng, một vòng xoáy gió mạnh hơn nhiều so với Song Dực Phi Xà lúc trước đã giam chặt Phương Vận, đồng thời nó vươn móng vuốt ra, hư không nhiếp vật.
Chỉ thấy Phương Vận chậm rãi bay về phía Cửu Thập Cửu Thủ, trong quá trình di chuyển, vậy mà phát ra tiếng núi chuyển đất lún, tiếng ầm ầm không dứt.
Cửu Thập Cửu Thủ đang định dùng sức bắt Phương Vận trong tay thì một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên.
"Nghe nói, ngươi muốn tìm chúng ta?"
Giọng của Đế Nguyên vang lên, sau đó nàng xuất hiện vô thanh vô tức sau lưng Phương Vận, tất cả sức mạnh trói buộc Phương Vận đều tan biến hết.
Phương Vận có chút bất lực, vốn định tìm Song Dực Phi Xà để thử thành quả tu luyện của mình, kết quả lại lòi ra một Đại Thánh, vậy thì chỉ có thể tìm Đại Thánh để thử, nhưng Đế Nguyên lại tới rồi.
Đế Nguyên không hề tiết lộ chút khí tức nào, thế nhưng, với tư cách là Thánh Tổ, nàng dường như tự nhiên trở thành bầu trời ở đây, trở thành thần linh ở đây. Tất cả sức mạnh của Song Dực Phi Xà và Cửu Thập Cửu Thủ đều bị ép ngược vào trong cơ thể, đồng thời rơi nhanh từ trên cao xuống dưới.
Cuối cùng, hai con cực hung rơi xuống đất, nhưng chiều cao đều thấp hơn cả Đế Nguyên.
Một loại uy lực vô hình giáng xuống, ép thân thể hai con cực hung bẹp dí, khiến cho nơi cao nhất của chúng cũng thấp hơn mặt bàn chân Đế Nguyên.
Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà còn đỡ một chút, thân thể con Đại Thánh Cửu Thập Cửu Thủ kia như thể bị tấm kính trong suốt ép bẹp xuống đất, đầu rắn điên cuồng ngọ nguậy, nhưng dù giằng co thế nào cũng không thể phá vỡ sức mạnh vô hình đáng sợ kia.
Đó là uy năng mà trời ban cho Thánh Tổ.
Xa không bằng trời, cao không quá Tổ!
Song Dực Phi Xà đã sợ đến ngây người, run rẩy cầm cập.
Cửu Thập Cửu Thủ dù sao cũng là Đại Thánh, tất cả đầu rắn đều há miệng, đồng thanh gầm lên: "Cho dù ngài là Thánh Tổ, cũng không thể dung túng cho đứa trẻ nhục mạ Thánh Tổ tộc ta! Tôn ti vạn giới, trật tự chúng sinh Thái Sơ này không cần nữa sao? Ta muốn truyền tin vạn giới, Đế tộc các ngươi sau khi diệt trừ Thái Sơ Diệt Giới Long thì muốn nô dịch vạn giới, tàn sát ngàn tộc, nếu không sao lại dung túng một đứa trẻ nhục mạ Thánh Tổ!"
Phương Vận tuy không ưa Cửu Thập Cửu Thủ, nhưng cũng phải thừa nhận, sinh linh Thái Cổ tính hoang dã cực cao, nhìn thấy Thánh Tổ cũng không sợ.
Tứ Cước Hắc Xà ở xa xa ngẩn người, thầm mắng mình ngu ngốc, đại ca bây giờ địa vị không như xưa, hoàn toàn khác với việc mình đơn độc chiến đấu năm đó, vừa rồi mình nên chạy về tìm viện binh chỗ Bách Dực Quy Long.
Sau đó, Tứ Cước Hắc Xà nhìn bóng lưng Đế Nguyên, có chút co rúm, thầm nghĩ dù Đế tộc có phái người tới giúp, thì việc để Thánh Tổ đích thân ra mặt cũng quá khoa trương rồi.
Đế Nguyên lạnh lùng nhìn Cửu Thập Cửu Thủ, nói: "Ta không biết hắn từng nhục mạ ai, nhưng cho dù hắn có nhục mạ lão tạp mao Cửu Thập Cửu kia, lão tạp mao cũng chỉ có thể cúi đầu!"
"Ngươi không được nhục mạ Đại tộc trưởng tộc ta!" Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà nghe thấy ông nội bị nhục, chiến thắng nỗi sợ hãi, cố sức gào thét.
"Nàng có thể, đứa trẻ Đế tộc kia không thể." Con Đại Thánh Cửu Thập Cửu Thủ liếc nhìn con trai một cái, ra hiệu nó không được nói nữa.
Phương Vận lườm Cửu Thập Cửu Thủ một cái, vừa rồi uổng công khen hắn trong lòng.
Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà ngẩn người, cẩn thận suy nghĩ lại thì thấy vô cùng khó chịu. Đế Nguyên là Thánh Tổ Đế tộc, địa vị thực lực đều có đủ, mắng vài câu Đại tộc trưởng Cửu Thập Cửu thật sự cũng chẳng tính là gì.
Con Đại Thánh Cửu Thập Cửu Thủ nói: "Kính thưa Đế Nguyên Thánh Tổ, nếu hôm nay ngài không thể cho tộc ta một lời giải thích, cho dù Đế tộc là chủ vạn giới, chúng ta cũng phải đòi lại công đạo."
"Hắn là Đế tộc sư, kẻ nào mắng không được! Vật nào mắng không được!" Đế Nguyên kiêu ngạo hất cằm.
Tất cả đầu rắn của Đại Thánh Cửu Thập Cửu Thủ đều như trúng thuật mê hồn, đôi mắt nào cũng đầy nghi hoặc. Đứa trẻ Đế tộc thành Đế tộc sư? Lừa con nít à?
Con Bán Thánh Song Dực Phi Xà thấp giọng nói: "Phụ thân, vừa rồi hắn cũng nói như vậy, rõ ràng là để dọa lui con, con không tin!"
Đại Thánh Cửu Thập Cửu Thủ sa sầm mặt, nói: "Không ngờ Đế tộc các ngươi lại bao che khuyết điểm như vậy, để bảo vệ một đứa trẻ nhục mạ Thánh Tổ tộc ta mà không tiếc làm giả để đứa trẻ thành Đế tộc sư. Đáng tiếc, ngươi tưởng chỉ có hai chúng ta mà dám tới Côn Lôn Sơn sao? Đại tộc trưởng tộc ta tới bái phỏng Cổ Thú Kỳ Tuyên, vậy thì ta xin Đại tộc trưởng tộc ta giảng đạo lý với bệ hạ Kỳ Tuyên!"
Nói xong, Cửu Thập Cửu Thủ gầm lên một tiếng, sức mạnh hùng hậu xông lên bầu trời, sau đó hóa thành một đôi cánh đen, xoay tròn trên không trung, chấn động dãy núi Côn Lôn trong phạm vi mấy ngàn vạn dặm.
Từng đạo Thánh niệm khổng lồ dâng lên từ nơi sâu trong núi, thần niệm chúng thánh nhiều vô kể, nhiều như cát sông, chỉ riêng thần niệm Thánh Tổ đã vượt quá mười đạo!
Trên bầu trời Côn Lôn, dường như có vô số đôi mắt đang nhìn về phía này.
Đúng lúc này, một giọng nói thô kệch mắng lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn, cút!"
Sau đó, một ngọn núi khổng lồ chỉ có thể hình dung bằng từ hung ác cùng cực đột nhiên xuất hiện giữa không trung, hung ý ngút trời, hóa thành cao mấy chục vạn trượng, dễ dàng đập nát đôi cánh đen kia.
Đế Đình với toàn thân lấp lánh tử lôi đứng trên Hung Lôi Nhai, khinh miệt quét nhìn vô số thần niệm ở Côn Lôn.
Tất cả thần niệm Bán Thánh và Đại Thánh như chuột thấy mèo, toàn bộ rụt lại, chỉ còn hơn mười đạo thần niệm Thánh Tổ vẫn còn đó.
"Sao, không phục à? Ra đây!"